Mỹ Thực: Quán Nhỏ Thang Ký Ở Công Trường

Chương 44: Cùng lắm thì tối nay ăn mì gói vậy!

Trước Sau

break

Sau khi gắp thêm thức ăn cho anh trai, Thang Viên lấy điện thoại ra, vừa ăn vừa lướt video.

Trong một đoạn video, cảnh tượng một bữa tiệc hải sản thịnh soạn hiện ra trước mắt cô. Cô đưa điện thoại cho Thang Dương xem:

"Anh, nhìn này."

Thang Dương lúc này đang chìm đắm trong món sườn om thạch khoai nưa, không sao rút ra được.

"Anh!"

Anh ngẩng lên: "Sao em?"

Thang Viên mỉm cười, hỏi: "Anh có muốn ăn không?"

Anh chớp mắt nhìn: "Tôm hùm Úc à? Không muốn ăn, mấy thứ này đắt đỏ lắm."

"Rồi sẽ có lúc mình có tiền để ăn. Em mà làm món này thì ngon hết sảy luôn, anh không muốn thử sao?"

Nếu là món tôm hùm Úc do em gái làm, chắc chắn sẽ cực kỳ ngon. Thang Dương nuốt nước miếng, rõ ràng là muốn ăn nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Không muốn."

"Em biết là anh muốn ăn mà. Đợi sau này em kiếm được tiền, em sẽ làm cho anh. Anh nghe đây… " Thang Viên nói, ánh mắt sáng rực: "Đợi khi mình giàu rồi, mỗi bữa ăn sẽ có gà, vịt, cá, tôm hùm, bào ngư. Muốn ăn gì cũng được, thích ăn sao cũng được!"

"Mỗi bữa đều có gà vịt cá, tôm hùm, bào ngư?" Thang Dương trợn tròn mắt. "Ăn như thế mỗi ngày thì phải giàu lắm mới chịu nổi!"

Hiện tại, mỗi ngày đều có hai món mặn, lại còn ngon như thế, với anh đã là quá đủ. Còn chuyện bữa ăn toàn hải sản xa xỉ thì anh chưa từng dám mơ.

"Phải giàu thật mới ăn như thế được, nhưng chúng ta đang kiếm tiền mà. Anh, hai anh em mình cùng cố gắng, kiếm thật nhiều tiền, rồi ngày nào cũng được ăn ngon, chịu không?"

Thang Dương nuốt khan, gật đầu chắc nịch: "Ừ, cùng nhau cố gắng kiếm tiền!"

Thang Viên mỉm cười, chậm rãi nhai miếng sườn om thạch khoai nưa, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của Tiểu Bát mũm mĩm.

Tiểu Bát cũng rất thích món này. Vài ngày trước, nó đã quay lại không gian Chủ Thần, nói rằng được Chủ Thần triệu hồi, vài hôm nữa sẽ quay lại gặp cô. Mới mấy ngày không gặp, cô đã thấy nhớ nó rồi.

Thang Viên và anh trai còn chưa ăn xong bữa, thì Tiểu Ưu, Trịnh Y Kiện, cùng vợ chồng Kim Ngân Châu đã đến sớm để mua cơm hộp.

Sợ không đủ ăn, Trịnh Y Kiện đặc biệt mua hai phần cho mình, còn mua thêm hai phần cho bạn gái. Hôm qua ăn chưa đã, hôm nay anh ta quyết tâm ăn cho thỏa. Gương mặt anh ta rạng rỡ, tay nắm chặt tay bạn gái, vui vẻ rời đi.

Ở tầng thượng, Chu Lỗi xách xô lên phơi đồ. Khi đi qua tầng bốn, cậu ta ngửi thấy một mùi thơm đến kỳ lạ.

Bụng Chu Lỗi kêu ọc ọc. Gần trưa rồi, cũng đến giờ ăn trưa.

"Trưa nay ăn gì đây? Lại ra tiệm cơm nhanh ăn sao?"

Đứng tại chỗ, Chu Lỗi hít hà không ngừng. Nhà đối diện đang nấu món gì mà thơm đến mức như muốn kéo linh hồn cậu ta bay đi thế kia.

Lúc này, Thang Viên và Thang Dương vừa khiêng thùng xốp ra ngoài, ánh mắt họ giao nhau với Chu Lỗi.

Thang Dương liếc nhìn cậu ta, ánh mắt cảnh giác: "Anh đứng trước cửa nhà chúng tôi làm gì?"

Chu Lỗi xua tay: "Đừng hiểu lầm, nhà các người đang nấu ăn sao? Tôi ngửi thấy mùi thơm, rất thơm." Cậu ta gãi đầu ngượng ngùng.

Thang Dương đáp: "Là cơm hộp nhà chúng tôi đấy. Anh có muốn mua một phần để thử không?"

Cơm hộp à? Chu Lỗi thoáng ngạc nhiên. Cậu ta nghĩ bụng, dù sao lát nữa cũng định ra ngoài ăn cơm nhanh, nên nói: "Được thôi, bán bao nhiêu một phần?"

Nghe Thang Dương nói cơm hộp giá 15 tệ một phần, gồm hai món mặn và một món rau: Sườn om thạch khoai nưa, nấm bình cô xào trứng, và gỏi dưa leo trộn, kèm một bát canh rong biển, Chu Lỗi chần chừ một chút.

Cơm nhanh ngoài tiệm với hai món mặn một món rau chỉ 12 tệ, thêm một món mặn nữa cũng chỉ 13 tệ. Cơm hộp nhà này bán 15 tệ, xem ra khá đắt.

Là sinh viên mới tốt nghiệp tháng 6 năm nay, tiền sinh hoạt tháng này của cậu ta gần như đã cạn. Tiền lương thử việc thì chưa nhận được, ví chẳng còn bao nhiêu, nên phải dè sẻn chi tiêu.

Vì thế, cậu ta không nỡ bỏ 15 tệ để mua cơm hộp.

Cậu ta gãi đầu lúng túng: "Khụ, hay là để lần sau thử vậy. Tôi đi phơi đồ trước."

Nhưng hương thơm nồng đậm kia cứ bám lấy cậu ta, khiến cậu ta không thể bước đi. Từng luồng hương cứ như đang gào thét trong mũi cậu ta vậy: "Thử đi! Thử đi!"

Thang Viên đứng sau lưng anh trai, quan sát Chu Lỗi. Người này bảo đi phơi đồ, nhưng sao vẫn đứng chặn trước cửa không chịu rời thế?

Thang Viên hỏi: "Anh..."

Chu Lỗi cắn răng: "Mua một phần!"

Cùng lắm thì tối nay ăn mì gói vậy!

break

Báo lỗi chương