Dương Quốc Bình an ủi: "Hữu Khang, đừng khóc nữa, chúng ta phải mạnh mẽ lên."
Từ Hữu Khang nghẹn ngào, khuôn mặt đầy vết tích của gian khổ đẫm nước mắt: "Đó là tiền mà tôi dành dụm làm của hồi môn cho con gái tôi, là tiền cưới xin của con gái tôi..."
Dương Quốc Bình lặng người, rồi chửi đổng: "Đồ lừa đảo chết tiệt, tôi nguyền rủa hắn tuyệt tự tuyệt tôn, cả đời không được yên ổn!"
Chửi xong, ông ấy nói: "Hữu Khang, sắp đến giờ ăn trưa rồi, ông muốn ăn gì để tôi mang về cho."
Từ Hữu Khang lau nước mắt, nói ăn gì cũng được.
Không lâu sau, Dương Quốc Bình mang cơm hộp về.
"Có một quán mới mở bán cơm hộp, công nhân nói cơm hộp ở đó ngon lắm, tôi thấy mùi thơm nên mua cho ông một phần."
Dương Quốc Bình đặt hộp cơm xuống, rồi vội chạy đi vệ sinh.
Từ Hữu Khang mở hộp cơm, mùi thơm nồng nàn lập tức ập vào khiến ông ấy ngẩn người.
Trong hộp có hai món mặn, một món rau, nhưng thứ đập vào mắt nhất chính là mấy miếng thịt ba chỉ kho đỏ au.
Những miếng thịt ánh lên màu đỏ tươi và trong suốt, bóng bẩy óng ánh như có thể chảy ra được cả nước.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng.
Nét u buồn và đau khổ trên gương mặt Từ Hữu Khang bị mùi thơm ngào ngạt của hộp cơm xua tan đi một phần. Ông ấy nuốt nước bọt, gắp một miếng thịt ba chỉ.
Lớp da mềm mịn tan chảy trong miệng, hương thơm đậm đà nhưng không quá gắt, tràn ngập khoang miệng, đánh thức tất cả giác quan của Từ Hữu Khang.
Miếng thịt mềm ngọt, béo mà không ngấy, tan ngay trong miệng, vị đậm đà, để lại dư vị thơm ngon trên đầu lưỡi.
Tất cả giác quan của ông ấy dường như biến mất, chỉ còn lại vị giác được khuếch đại. Cảm giác tuyệt vời lan tỏa khắp cơ thể, dần xóa tan đi nỗi đau và hối tiếc đang đè nặng trong lồng ngực ông ấy.
Hai tháng qua, đám mây đen u ám đè nặng lên tâm trí ông ấy giờ đã bị mùi thơm tuyệt vời này xua đi, như thể một cơn gió thổi bay đám mây ấy.
Từ Hữu Khang nhìn đăm đăm vào hộp cơm trước mặt.
Dương Quốc Bình trở lại, thấy Từ Hữu Khang lại khóc, ông nói: "Này anh em, sao lại khóc nữa rồi? Lại nghĩ đến chuyện đó hả? Thôi nào, chúng ta ăn cơm thì cứ vui vẻ lên, đừng khóc nữa."
Từ Hữu Khang lau nước mắt: "Không phải vì chuyện đó, tôi chỉ là..."
Ông ấy chỉ là đã lâu rồi chưa được thư giãn thế này.
Ông ấy lại gắp thêm một miếng thịt ba chỉ đỏ au.
Hương vị tuyệt vời không lời nào diễn tả được đã từng chút, từng chút xoa dịu thần kinh của Từ Hữu Khang, từng chút chữa lành những vết thương trong lòng ông ấy.
Hương vị của nhân gian, là thứ có thể xoa dịu lòng người.
Ăn được một lúc, Từ Hữu Khang lại không kìm được, nước mắt tiếp tục lăn dài trên má.
“Không phải vì chuyện đó, vậy tại sao ông lại khóc?” Dương Quốc Bình vừa nói vừa mở hộp cơm ra.
“Tôi vui quá.” Từ Hữu Khang lau nước mắt: "Quốc Bình, hộp cơm này ngon quá.”
Dương Quốc Bình đưa miếng cơm lên miệng: "Thật không? Tôi nghe mấy anh em nói hộp cơm này ngon lắm…”
Chợt im bặt.
Sau đó, Dương Quốc Bình thì thầm: "Lúc nãy mấy anh em bảo cơm ở đây ngon kinh khủng, tôi cứ tưởng họ nói quá, hóa ra họ không đùa đâu. Ngon thật đấy!”
Từ Hữu Khang hỏi: “Hộp cơm này có tên không, tên gì vậy?”
“Hình như là ‘Cơm hộp Thang Ký’.” Dương Quốc Bình vừa nhai miếng thịt vừa cảm nhận: "Thịt này đúng là tuyệt vời, sao nấu ngon vậy không biết.”
Ăn được một nửa, Từ Hữu Khang bỗng nhiên đứng dậy.
“Ông đi đâu vậy?” Dương Quốc Bình hỏi.
“Tôi muốn mua thêm một hộp nữa, sợ ăn không đủ.”
Cơm quá ngon, ông ấy cảm thấy chưa đủ để thỏa mãn.
Dương Quốc Bình nói: “Mua thêm cho tôi một hộp nữa nhé.”
“Được thôi.”
Sau khi nghỉ trưa thì đến giờ làm việc, bình thường Dương Quốc Bình hay chần chừ, lười biếng không muốn bắt đầu, hôm nay ông ấy lại tỏ ra hăng hái hẳn.
Dù sao làm xong sớm cũng có thể được ăn sớm, mà còn là cơm hộp Thang Ký nữa chứ!
Trước đây mỗi khi bê gạch nặng khiến lưng ông ấy thường oằn xuống, song hôm nay cảm giác lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Mặt trời dần dần ngả bóng.
Chiều hôm đó, công việc ít hơn, công nhân tan làm sớm, vậy mà lúc này Thang Ký vẫn chưa đến mở quầy.
Trước quầy cơm hộp “Ăn no, ăn ngon,” ông chủ Lý nhìn thấy Lão Vương.
Lão Vương là khách quen của quán cơm hộp của lão ta, lão ta biết mặt Lão Vương. Thấy ông ấy tới, lão ta liền lên tiếng gọi: "Lão Vương, đến ăn cơm hả?”