Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 31.3

Trước Sau

break

Phúc Toàn rẽ vào hậu viện, thấy Bùi Cương buộc một chiếc áo ngang hông, ánh mắt đăm đăm nhìn về hướng hắn ta vừa đi tới, nhưng dường như lại chẳng phải đang nhìn hắn ta.

Phúc Toàn đang lúc nghi hoặc khó hiểu, chợt thấy trên thân thể vốn đã chằng chịt sẹo của Bùi Cương nay lại có thêm vài vệt xước mảnh, hắn kinh ngạc hỏi: "Bùi cô gia, ngài làm sao thế này?"

Bùi Cương nghe vậy, cúi đầu liếc nhìn vết cào năm ngón tay trên ngực trái. Chẳng biết nghĩ đến điều gì, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nhưng rất nhanh đã thu lại, nhàn nhạt đáp: "Vừa rồi bị mèo cào."

Nói đoạn, hắn quay lại chỗ cũ, cầm lấy y phục rồi xoay người rời đi, trở về phòng.

Phúc Toàn vẫn đứng ngẩn tò te, trong lòng thầm đoán già đoán non xem Ngọc phủ rốt cuộc là ai nuôi mèo? Thả rông tùy tiện thế này, lại còn dám xông vào viện mạo phạm chủ tử!

Hắn đang định bưng điểm tâm theo chân Bùi Cương vào nhà, chợt nhìn thấy mảnh đĩa vỡ cùng bánh trái vương vãi dưới đất, lại thêm một phen sững sờ.

Chẳng lẽ đống này cũng là do con mèo kia tha tới hay sao...?

Vừa rồi rõ ràng là có người đã ghé qua viện!

Lại nói chuyện Ngọc Kiều chạy trối chết về viện của mình, nàng nấc cụt liên hồi, phải uống bao nhiêu nước ấm mới dịu đi được, song trong đầu vẫn ngập tràn hình ảnh Bùi Cương tắm gội ban nãy, xua thế nào cũng chẳng chịu đi.

Điều quan trọng nhất chẳng phải là hình ảnh kia, mà là chuyện nàng lại không hoàn toàn cảm thấy sợ hãi, phần nhiều lại là nỗi thẹn thùng xấu hổ.

Có một thoáng nàng chợt thấy, vóc dáng của Bùi Cương thực ra cũng rất đẹp... Hơn nữa giờ ngẫm lại, nàng lại còn có chút muốn sờ thử lồng ngực vạm vỡ kia, xem xem có phải cứng rắn như lúc nàng va phải hay không... 

Ý nghĩ này vừa nảy ra đã dọa Ngọc Kiều sợ chết khiếp, nàng chỉ thấy mình có suy nghĩ hoang đường nhường này chắc chắn là trúng tà rồi. Thế nên nàng thầm nhủ đợi chiều nay về thôn, đến từ đường nhất định phải cầu xin lão tổ tông hiển linh, xua đuổi hết thảy lũ yêu ma quỷ quái tà đạo quanh mình đi!

Nửa canh giờ sau, Ngọc phu nhân sai người đến giục Ngọc Kiều, báo rằng đã chuẩn bị lên đường.

Ngọc Kiều vừa bước ra khỏi viện thì chạm mặt Bùi Cương ngay tại đó.

Bởi hôm nay cũng coi là ngày vui, nên y phục đen tuyền trên người Bùi Cương cũng được điểm xuyết thêm chút sắc màu. Viền cổ áo và cổ tay đều thêu hoa văn màu xích kim, đai lưng cũng cùng một kiểu họa tiết, ngay cả quan buộc tóc cũng hoa lệ hơn vài phần, khiến cả người hắn trông vừa toát lên vẻ quý khí, lại cực kỳ trầm ổn.

Đẹp thì có đẹp, nhưng vừa nhớ tới cảnh tượng ban nãy, Ngọc Kiều nhìn cũng chẳng dám nhìn hắn, đôi gò má lại càng không biết cố gắng mà đỏ bừng lên, nàng chẳng buồn chào hỏi nửa câu, vội vã quay người bỏ đi thẳng.

Phúc Toàn thấy chủ tử vội vã bỏ chạy, dường như ngộ ra điều gì, bèn lí nhí hỏi Bùi Cương: "Cô gia, con mèo nhỏ vừa chạy mất kia, là từ Xích Ngọc Tiểu Uyển chạy sang phải không ạ?"

Nghe vậy, Bùi Cương nhàn nhạt liếc hắn ta.

Phúc Toàn rùng mình một cái, vội vã lắc đầu nguầy nguậy: "Tiểu nhân cái gì cũng không biết!"

Bùi Cương cũng chẳng thèm để ý đến hắn ta nữa, rảo bước đi về hướng Ngọc Kiều vừa hoảng hốt chạy trốn.

Ra đến cổng, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngọc Kiều cùng mẫu thân ngồi xe ngựa, còn phụ thân nàng và Bùi Cương thì cưỡi ngựa.

Mục đích của Ngọc Thịnh, Ngọc phu nhân là người rõ nhất.

Ông ấy à, là đang muốn khoe khoang đấy thôi.

Chẳng qua là muốn cho cả cái thành Hoài Châu này, cùng với người trong thôn biết ông có một chàng con rể tướng mạo tuấn tú, khí độ phi phàm!

Tựa như muốn dõng dạc bảo với người đời rằng, tuy Ngọc Thịnh ông chỉ sinh được một nhi nữ thì đã làm sao! Chẳng phải ông vẫn có một nữ tế nhập chuế chẳng hề thua kém nhi tử nhà người ta đó ư!

Đã là ở rể, thì hài tử sinh ra sau này đều phải theo họ Ngọc, Ngọc gia xem như cũng đã có người nối dõi tông đường!

Nghĩ đến đây, Ngọc Thịnh tức thì cảm thấy so với việc gả nữ nhi đến Cẩm Châu xa xôi, chuyện chiêu rể này quả thực tốt không gì sánh bằng, thế nên ông lại càng nhìn Bùi Cương thấy thuận mắt hơn bao giờ hết.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc