Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 31.2

Trước Sau

break

Bùi Cương đang dội nước tắm gội. Hắn để trần thân trên, lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn, nắng giờ Thìn đã tỏ rạng, từng giọt nước dưới ánh mặt trời lăn dài trên cánh tay rắn chắc, bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, khiến làn da màu lúa mạch của hắn như đang phát sáng. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, mà những vết sẹo chằng chịt trên người hắn dường như đã mờ đi rất nhiều.

Ngọc Kiều nuốt khan một ngụm. Đây cũng chẳng phải lần đầu nàng nhìn thấy Bùi Cương để trần, ngay cả trong mộng cũng từng thấy qua, tuy chưa nhìn tường tận nhưng da thịt lộ ra còn nhiều hơn lúc này, lẽ ra nàng phải bình thản quay đi mới đúng.

Thế nhưng đôi chân nàng cứ như mọc rễ xuống đất, hoàn toàn chẳng chịu nghe theo sai khiến.

Bùi Cương vốn có thói quen dậy sớm luyện quyền, thường đổ một thân mồ hôi nóng, tự nhiên phải tắm gội sạch sẽ. Bất kể là ngày hạ oi bức hay ngày đông giá rét, hắn đều dùng nước giếng dội lên người.

Vừa rồi tuy Bùi Cương có nghe tiếng bước chân người đến, nhưng tiếng nước át đi thính giác, hắn cứ ngỡ là Phúc Toàn.

Song chợt cảm thấy có điều bất thường, hắn bèn buông gáo nước trên tay, xoay người lại.

Trên người Bùi Cương vận một chiếc quần dài màu xám tro, có lẽ do vải mỏng, nên khi thấm nước lập tức dán chặt vào da thịt, lại còn thấp thoáng chút màu da bên trong.

Đường nét ở vài nơi hiện lên vô cùng rõ rệt, ngay cả màu sắc cũng có phần lộ liễu.

Ánh mắt Ngọc Kiều rơi ngay vào nơi bắt mắt nhất ấy, đầu óc tức thì ong ong choáng váng. Tay nàng buông lỏng, khay điểm tâm trên tay rơi tuột xuống đất, chiếc đĩa va vào nền đá vỡ tan tành một tiếng "xoảng", bánh trái cũng vương vãi khắp nơi.

Bùi Cương nhận ra ánh nhìn của Ngọc Kiều, trong chớp mắt đã hiểu rõ sự tình, lại thấy vẻ mặt như bị dọa sợ của nàng, hắn vội vơ lấy tấm áo vắt bên cạnh, nhanh chóng buộc ngang hông, ánh mắt thoáng chút lo âu, bước tới hai bước về phía nàng, khẽ gọi một tiếng "Kiều Nhi".

Ngọc Kiều bị tiếng "Kiều Nhi" ấy gọi cho hoàn hồn, ngước mắt nhìn Bùi Cương, sắc mặt lại đỏ bừng như tôm luộc, trong nháy mắt nóng ran như bốc khói.

Nàng mấp máy môi, thấy hắn một thân ướt sũng đang tiến về phía mình, Ngọc Kiều kinh hoàng lùi lại hai bước, vội vàng quát lớn: "Ngươi... Ngươi đừng qua đây!"

Bước chân Bùi Cương khựng lại, chẳng dám tiến thêm, trầm giọng nói: "Ta sẽ không làm hại nàng."

Trong dáng vẻ của Ngọc Kiều ẩn chứa nỗi sợ hãi, Bùi Cương có thể nhìn ra được.

Ngọc Kiều thở dốc liên hồi.

Nàng chẳng hiểu vì sao mình lại kinh hoàng sợ hãi đến thế, có lẽ là do những cảnh tượng trong mộng, hoặc giả là khí thế mạnh mẽ của Bùi Cương từ xa đã cuộn trào ập tới, bao trùm lấy nàng. Dù là nguyên do gì, tóm lại nàng vẫn cứ thấy sợ.

Khi Bùi Cương đã dừng bước, nàng lại liên tiếp lùi lại vài bước, đoạn luống cuống quay người định bỏ chạy, nhưng có lẽ do quá sợ hãi hoảng loạn, vừa mới xoay người thì chân trái đã vấp vào chân phải.

Mắt thấy cả người sắp ngã nhào xuống đất, Bùi Cương sải bước lao tới, nhanh tay lẹ mắt nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng.

Ngọc Kiều bị kéo giật lại, thân mình xoay một vòng, vầng trán va thẳng vào lồng ngực cứng như đá tảng của Bùi Cương.

Đau quá!

Bùi Cương trầm giọng hỏi: "Tiểu thư không sao chứ?"

Lúc nào nên xưng hô thế nào, Bùi Cương vẫn phân biệt rất rạch ròi.

Vừa rồi một tiếng "Kiều Nhi" đã dọa nàng hoảng hồn, Bùi Cương trộm nghĩ lúc này cứ nên trấn an nàng trước rồi hãy tính chuyện khác.

Ngọc Kiều mở to đôi mắt trân trân nhìn vòm ngực màu lúa mạch sẫm ngay trước mặt, hơi ẩm cùng luồng nhiệt nóng hầm hập tựa lò lửa từ thân trên trần trụi của hắn phả tới, nàng dường như còn nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch" của hắn, chỉ trong khoảnh khắc, trái tim nàng cũng loạn nhịp dữ dội.

"Hức... Hức..." Ngọc Kiều nấc cụt.

Hậu tri hậu giác nhận ra tư thế ám muội lúc này, Ngọc Kiều bừng tỉnh, trong vô thức vươn móng vuốt cào mạnh lên ngực Bùi Cương một cái, đoạn dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra xa.

"Ngươi... Ngươi đừng có... Hức... Qua đây! Nấc..."

Ngọc Kiều vừa nấc cụt vừa cắm đầu bỏ chạy.

Bùi Cương nhìn theo bóng lưng bỏ chạy trối chết của Ngọc Kiều, bất lực buông tiếng thở dài.

Lúc này Phúc Toàn vừa về đến viện, nhưng lại đi lệch đường với Ngọc Kiều. Biết Bùi Cương đang ở hậu viện, hắn ta bèn bưng điểm tâm đi thẳng ra sau.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc