Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 14.3

Trước Sau

break

Ngọc Kiều dừng lại cách Bùi Cương vài bước, hắn tự giác cúi đầu.

"Nô tài tham kiến tiểu thư." Giọng nói vẫn trầm thấp như xưa.

Ngọc Kiều căng thẳng nắm chặt lấy vạt áo mình, ho khan hai tiếng, hắng giọng rồi mới nói: "Ta điều ngươi ra ngoại viện, thực ra là vì gần đây có những lời đồn không hay, để chứng minh sự trong sạch của mình, ta đành phải điều ngươi đi, Bùi hộ vệ có oán hận ta không?"

Bùi Cương im lặng một lát, Ngọc Kiều không biết hắn đang nghĩ gì, tiếp đó nghe hắn nói: "Nô tài chưa từng oán hận tiểu thư."

Nghe vậy, Ngọc Kiều bĩu môi, lầm bầm một câu: "Nói dối".

Thính lực của Bùi Cương cực tốt, nghe được hai chữ nói dối, bèn nói: "Nô tài tuyệt đối không lừa dối tiểu thư."

Đương nhiên Ngọc Kiều sẽ không coi lời hắn là thật, thầm thở hắt ra một hơi, nàng hỏi tiếp: "Nếu ngươi đã không oán hận, vậy tại sao lại muốn giết biểu ca ta?"

Nghe vậy, Bùi Cương ngước mắt lên, nhìn Ngọc Kiều: "Nô tài không định giết hắn ta."

Ngọc Kiều sững sờ: "Nói vậy, chuyện hắn ta rơi xuống nước thật sự có liên quan đến ngươi?"

Bùi Cương không hề che giấu, gật đầu.

Ngọc Kiều trừng mắt: "Người cũng rơi xuống hồ rồi, ngươi còn nói ngươi không định giết hắn?"

Bùi Cương thành thật đáp: "Tiểu thư nói không giết, nô tài sẽ không giết, tiểu thư nói muốn trừng phạt, nô tài sẽ trừng phạt hắn ta một chút. Nước hồ đó không sâu, hơn nữa bên cạnh hắn ta cũng có tiểu tư, rơi xuống đó cũng sẽ không chết đuối."

Đây có lẽ là câu nói dài nhất mà Ngọc Kiều từng nghe Bùi Cương nói.

Nàng ngẩn người, nhớ lại những lời đã nói với hắn mấy hôm trước. Hình như... Nàng đúng là có nói với hắn chuyện trừng phạt nhẹ Thẩm Hoành Kính.

Ngẫm nghĩ một chút, nhìn biểu cảm của Bùi Cương, cảm thấy hắn không nói dối, nàng xác nhận lại lần nữa: "Thật sự không định giết người sao?"

Bùi Cương kiên định đáp: "Không có."

Nhận được câu trả lời của Bùi Cương, Ngọc Kiều thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại thắc mắc, tại sao hắn lại nghe lời nàng như vậy?

"Tại sao ngươi lại để tâm đến lời nói của ta như thế?"

Bùi Cương nhìn Ngọc Kiều, không chút do dự đáp: "Bởi vì tiểu thư là chủ tử của nô tài."

Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, tuy lời này cũng có lý, nhưng đã coi nàng là chủ tử, vậy tại sao còn có ý đồ xấu với nàng?

Ngọc Kiều vẫn không bước qua được cái hố này, cũng không qua nổi!

Đã biết hắn không định giết Thẩm Hoành Kính, vậy cũng chẳng còn gì để hỏi nữa. Nàng đang định đi, bỗng nhiên hắn lại hỏi nàng.

"Khi nào nô tài mới được quay về Xích Ngọc Tiểu Uyển làm việc?"

Người Ngọc Kiều cứng đờ, lập tức lại căng thẳng, trong mắt bất giác hiện lên vẻ đề phòng.

"Chuyện này, chuyện này trong thời gian ngắn đương nhiên là không được, đợi ta hủy hôn xong, qua một thời gian nữa, sóng gió êm rồi, ta sẽ điều ngươi về nội viện."

Không, đừng hòng mơ tưởng quay về!

"Ngươi cứ ở tạm ngoại viện đi, ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu." Nói rồi, Ngọc Kiều xoay người vội vàng rời đi.

Không được không được, tên Bùi Cương này không thể ở lại Ngọc gia nữa, phải nghĩ cách mau chóng để hắn mang lòng biết ơn mà rời đi mới được.

Nhìn bóng dáng Ngọc Kiều hoảng hốt rời đi, Bùi Cương lại rơi vào trầm tư.

Hôm đó hắn nói một câu "Tiểu thư rất đẹp" xong, Ngọc Kiều lập tức hoảng loạn bỏ chạy, dường như rất sợ hắn, hôm nay cũng vậy, nhưng tại sao lại phải sợ hắn?

Trong đầu nhớ lại lời Phúc Toàn từng truyền đạt: Tiểu thư nói nàng không thích người xấu xí.

Ngay tối hôm đó khi Phúc Toàn đến bôi thuốc cho Bùi Cương, hắn rất nghiêm túc hỏi hắn ta: "Ta xấu lắm sao?"

Trong lúc Phúc Toàn bị hắn hỏi cho ngớ người, hắn ngẫm nghĩ, lại bổ sung thêm: "Vừa xấu xí vừa đáng sợ à?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc