Khi Tang Tang đang nói chuyện, nụ cười trên mặt Ngọc Kiều dần đông cứng lại, không kìm được toát mồ hôi lạnh.
Nàng nhớ đến lời Bùi Cương nói hai ngày trước: “Nếu tiểu thư không muốn nhìn thấy Thẩm thiếu gia nữa, nô tài có cách khiến hắn ta biến mất không một tiếng động, càng không ai nghi ngờ đến đầu nô tài.”
Không phải chứ...
Cả người Ngọc Kiều cứng đờ.
"Tiểu thư, tiểu thư?"
Bị Tang Tang lay lay, Ngọc Kiều giật mình hoàn hồn, trừng mắt nhìn nàng ấy.
Tang Tang bị nhìn đến mức hơi hoảng, sợ hãi nói: "Tiểu thư, người đừng nhìn nô tỳ như vậy, trông rợn người lắm."
Vẻ mặt Ngọc Kiều hơi thu lại, nhưng trong lòng vẫn vô cùng kinh hãi: "Ngươi đi gọi Phúc Toàn đến đây."
Tuy Ngọc Kiều đã sắp xếp Bùi Cương ra ngoại viện, nhưng vẫn bảo Phúc Toàn để mắt đến hắn.
Ngọc Kiều hỏi Phúc Toàn xem sau khi Bùi Cương bị điều ra ngoại viện có gì bất thường không. Hắn ta nói Bùi hộ vệ dường như trầm mặc ít nói hơn ngày thường, ngoài ra thì không có gì cả.
Càng trầm mặc ít nói hơn?
Chẳng lẽ nàng điều hắn ra ngoại viện làm tổn thương lòng tự trọng của hắn rồi?
Hay là hắn tưởng bị điều ra ngoại viện là do bị giận cá chém thớt vì chuyện Thẩm Hoành Kính? Do đó muốn giết Thẩm Hoành Kính cho hả giận?
Ngọc Kiều không bình tĩnh nổi nữa. Tuy nàng rất ghét Thẩm Hoành Kính, nhưng hắn ta cũng chưa từng làm chuyện gì khiến nàng muốn giết người, đương nhiên nàng không muốn hắn ta chết!
Xuất thân Bùi Cương thế nào Ngọc Kiều rõ nhất, giết người đối với hắn chắc chắn là chuyện bình thường như cơm bữa!
Lần này giết không thành, chắc chắn sẽ còn lần sau!
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều ngồi không yên. Nàng dẫn theo Thẩm, Tần hai hộ vệ vội vàng đi tìm Bùi Cương.
Ngoại viện cách Xích Ngọc Tiểu Uyển khoảng một khắc đi đường, mấy lần Ngọc Kiều muốn quay đầu lại, nhưng nghĩ đến chuyện liên quan đến mạng người, đành phải kiên trì đi tiếp.
Bùi Cương làm hộ vệ ở Xích Ngọc Tiểu Uyển chưa đến nửa tháng đã bị điều ra ngoại viện, nếu là người khác gặp phải sự chênh lệch này chắc chắn sẽ bị châm chọc và bắt nạt, nhưng chẳng ai có gan dám bắt nạt hắn.
Thứ nhất, suýt chút nữa Bùi Cương đã đánh thắng Thẩm hộ vệ.
Thứ hai, Bùi Cương là người bước ra từ trường săn đầy máu tanh.
Thứ ba, khí thế của Bùi Cương bức người, dù chỉ đứng đó thôi cũng khiến người ta sợ mất mật.
Như vậy thì còn ai dám bắt nạt hắn? Từng người một đều mong tránh xa hắn, sợ mình trở thành kẻ bị bắt nạt.
Lúc này Bùi Cương đang đứng canh gác ở cổng vòm hoa viên, bất động như núi, y phục trên người đã đổi từ bộ hộ vệ phục đặc chế sang y phục hộ viện bình thường, nhưng dù vậy, khí thế bức người toát ra từ trong xương cốt vẫn không hề thuyên giảm.
Có lẽ cảm nhận được điều gì, hắn quay đầu nhìn về phía trước bên trái, bất ngờ nhìn thấy chủ tử mặc y phục màu hồng nhạt đang đi tới từ xa.
Đôi mắt vốn đen láy trầm tĩnh, bỗng chốc ánh lên tia sáng.
Bùi Cương đang nhìn nàng, Ngọc Kiều biết điều đó.
Đi lại gần hơn một chút, Ngọc Kiều mới dám nhìn hắn. Nhưng cái nhìn này khiến nàng hơi ngẩn người, bước chân cũng chậm lại.
Mặc dù trên mặt Bùi Cương dường như không có biểu cảm gì, nhưng sắc mặt đã dịu đi đôi chút, hơn nữa ánh mắt hắn nhìn nàng giống như hồ nước bên ngoài viện, lấp lánh dưới ánh mặt trời, sóng nước lăn tăn.
Trong một khoảnh khắc... Ngọc Kiều cảm thấy ánh mắt của Bùi Cương rất giống, rất giống chú chó nhỏ nàng từng nuôi năm tám, chín tuổi. Chú chó đó rất quấn nàng, quấn đến mức nàng thấy phiền thì sẽ lạnh nhạt với nó vài ngày, đợi tâm trạng tốt lên đi tìm nó, nó lại vừa thè lưỡi vừa vẫy đuôi, đặc biệt là đôi mắt kia, sáng rực lên.
Bị nhìn như vậy, tim Ngọc Kiều bỗng run lên.
Cảm giác tội lỗi bỗng nảy sinh trong lòng là thế nào đây?
Vội vàng gạt bỏ cảm giác khó hiểu này ra khỏi lòng, nàng bảo những người khác không được đi theo, sau đó tự mình bước tới. Thầm nghĩ ở khoảng cách này, nếu Bùi Cương muốn làm hại nàng, bọn họ cũng có thể kịp thời ngăn cản.