Tim Ngọc Kiều run lên bần bật, nàng biết Bùi Cương coi trọng nàng vô cùng, nhưng nghe chính miệng hắn nói ra, trong lòng nàng vẫn tràn đầy cảm động.
Cảm động đến đỏ hoe đôi mắt, nàng lao vào lòng hắn, giọng nghẹn ngào: "Bùi Cương, sau này dù thế nào ta cũng sẽ không rời xa ngươi. Cho dù sau khi thành thân, nếu ngươi muốn thoải mái, ta cũng có thể chịu đau để ngươi bắt nạt vài lần..."
Câu trước của Ngọc Kiều khiến Bùi Cương thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe đến câu sau, hắn lại thấy có gì đó sai sai. Lông mày nhíu chặt, trong mắt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc.
Chẳng lẽ làm chuyện đó sẽ khiến nữ tử khó chịu sao?
Trước đây ở Dung Thành, Bùi Cương từng mơ một giấc mộng xuân. Tỉnh dậy, cơ thể có phản ứng khác thường chưa từng có, hắn muốn tìm hiểu thêm nên đã thăm dò hỏi Phúc Toàn, nhưng Phúc Toàn cứ ấp a ấp úng, ngượng ngùng không nói rõ ràng nên Bùi Cương cũng chẳng buồn tìm hiểu nữa.
Chuyện của bản thân, Bùi Cương xưa nay không để tâm lắm, nhưng nếu liên quan đến Ngọc Kiều thì chắc chắn là chuyện quan trọng hàng đầu, vì thế lúc này Bùi Cương cảm thấy mình nhất định phải tìm hiểu cho rõ.
Ngọc Kiều không biết suy nghĩ trong lòng Bùi Cương, nàng chỉ biết mình muốn kể cho hắn nghe chuyện trong mộng.
Nàng tin Bùi Cương, giống như phụ thân tin Bùi Cương vậy. Nàng đặt một nửa hy vọng giải quyết nỗi oan khuất của Ngọc gia lên người Bùi Cương.
Hít sâu một hơi, Ngọc Kiều ngước mắt nhìn Bùi Cương, chậm rãi kể: "Chuyện này phải bắt đầu từ lúc ta đánh roi ngươi..."
Nghe Ngọc Kiều kể nàng cuối cùng tự vẫn mà chết, lại bị Ngô Duy sai người vứt xác ở bãi tha ma, Bùi Cương càng ôm chặt lấy nàng hơn.
"Sau đó ngươi cũng chém chết Ngô Duy... Ngươi nhẹ tay chút, ôm chặt quá ta không thở nổi..."
Bùi Cương bỏ ngoài tai, vẫn ôm chặt cứng.
"Bùi Cương?"
Hồi lâu sau Bùi Cương mới thở hắt ra một hơi nặng nề, giọng nói trầm trọng: "Bất kể là khi nào, ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn. Trong mộng, sau khi Ngọc gia xảy ra chuyện, nàng bị tên khốn đó ép làm thiếp, nàng có biết ta đang ở đâu không?"
Ngọc Kiều khẽ lắc đầu: "Tuy ta không mơ thấy nhưng ta biết chắc chắn ngươi cũng đã cố gắng hết sức, khoan đã..." Ngọc Kiều dùng sức đẩy ngực Bùi Cương, hắn mới chịu nới lỏng vòng tay một chút.
Thở hổn hển một lúc, nàng mới hỏi lại hắn: "Ngươi nói cho ta biết, ngươi thích ta từ bao giờ?"
Bùi Cương xưa nay thẳng thắn: "Từ cái nhìn đầu tiên khi gặp nàng ở chợ đen, nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm."
Ngọc Kiều há hốc mồm: "Sớm vậy sao..." Nàng trấn tĩnh lại rồi nói tiếp: "Nếu ngươi thích ta sớm như vậy thì chắc chắn không cần nghi ngờ, ngươi cũng muốn cứu ta, chỉ là lúc đó thực lực giữa ngươi và Ngô Duy quá chênh lệch, tình thế không cho phép mà thôi."
Bùi Cương siết chặt lòng bàn tay: "Vậy tại sao trong mộng của nàng, ta lại khiến nàng không vui?"
Tuy không nói rõ nhưng qua vài lời của Ngọc Kiều, Bùi Cương đã nhận ra điều đó.
Ngọc Kiều sững sờ: "Ngươi hỏi vậy ta cũng không rõ nữa."
Nàng nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi đoán: "Có lẽ lúc đó ta không thích ngươi, nên ngươi muốn dùng cách bắt nạt để thu hút sự chú ý của ta. Dù sao hồi nhỏ ta cũng hay quậy phá phụ mẫu để được họ cưng chiều mà. Nhưng mấy chuyện đó không quan trọng, quan trọng là tại sao ngươi nghe ta kể chuyện hoang đường như vậy mà không nghi ngờ chút nào?"
Phụ thân nàng lúc đó phải đợi đến khi những chuyện nàng nói ứng nghiệm mới tin, sao Bùi Cương lại tin dễ dàng như vậy?
Bùi Cương đáp: "Nhạc phụ cẩn trọng như vậy, sao có thể dễ dàng tin chuyện hoang đường thế này? Nhưng nhạc phụ đã tin, chứng tỏ nàng đã chứng minh cho ông ấy thấy rồi, ta không cần phải nghi ngờ nữa."
Thấy Bùi Cương tin rồi, Ngọc Kiều lại cẩn thận hỏi: "Vậy ngươi không nghĩ rằng ta biết trước tương lai thân phận ngươi có thể tôn quý vô cùng nên mới thích ngươi, đồng ý gả cho ngươi sao?"
Bùi Cương nhìn chằm chằm Ngọc Kiều, đôi mắt đen láy sâu thẳm, giọng trầm thấp: "Nếu nàng vì thế mà thích ta, vì thế mà đồng ý gả cho ta, vậy ta càng nên thấy may mắn vì thân thế của mình có lẽ không tầm thường."