Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 57.2

Trước Sau

break

Cùng nhau vào phủ, ánh mắt Ngô Duy thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ngọc Kiều đi phía sau. Ngọc Thịnh rất lo Ngô Duy càng nhìn nữ nhi càng thấy đẹp, rồi sẽ làm ra chuyện cướp người.

Nhưng may thay vừa vào đến sảnh, Bùi Cương đã nói với Ngô Duy: "Tại hạ và vị hôn thê bôn ba mấy ngày, dung mạo không chỉnh tề, xin phép lui xuống rửa mặt chải đầu trước."

Ngô Duy làm sao ngăn cản được?

Đương nhiên là không thể.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, tâm tư Ngô Duy thâm trầm khó đoán.

Rời xa chính sảnh, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng thả lỏng hơn nhiều.

Bùi Cương dừng lại, nhìn đám tỳ nữ phía sau nàng, dặn dò: "Các ngươi về phòng tiểu thư xem còn gì cần thu dọn không."

Mấy tỳ nữ nhún người lui xuống. Cuối cùng ánh mắt Bùi Cương rơi vào người Phúc Toàn, hắn ta chỉ ngẩn người một giây rồi lập tức hiểu mình đang làm kỳ đà cản mũi, vội vàng nói: "Tiểu nhân cũng xin phép về Thế An Viện xem có gì cần thu dọn không."

Nói rồi hắn ta vội vàng chuồn lẹ, tránh làm phiền đôi uyên ương tình tứ.

Mọi người đi hết, Bùi Cương nói với Ngọc Kiều: "Ta đưa nàng đến một nơi." Sau đó hắn nắm tay nàng đi thẳng.

"Bùi Cương, ngươi đưa ta đi đâu?"

Bùi Cương: "Đến nơi không có ai làm phiền chúng ta."

Nghe câu này là biết hắn có ý đồ xấu rồi.

Ngọc Kiều đỏ mặt nói: "Nhưng bây giờ ta không có tâm trạng làm chuyện đó với ngươi đâu."

Chuyện đó, ý chỉ nụ hôn môi lưỡi quấn quýt.

Bùi Cương liếc nhìn nàng, ánh mắt nóng bỏng, sau đó trầm giọng nói: "Nếu ta muốn hôn nàng, ta sẽ kéo thẳng về phòng."

Nghe mấy chữ "Kéo thẳng về phòng", mặt Ngọc Kiều càng đỏ hơn. Nàng biết thừa bị kéo về phòng không chỉ đơn giản là hôn hít đâu.

Tuy gần đây mức độ thân mật không còn mãnh liệt như lúc hắn mới từ U Châu về, nhưng hắn luôn thích dùng bàn tay dày rộng nóng bỏng xoa nắn khắp người nàng.

Tuy xấu hổ muốn chết nhưng vì hắn không cởi y phục nàng nữa, lại còn có cảm giác tê dại dễ chịu nên nàng cũng không ghét sự đụng chạm của hắn, chỉ cần hắn không cởi y phục nàng, nàng cũng nửa đẩy nửa đưa chiều theo hắn.

Hơn nữa Ngọc Kiều thích nhất là sau khi hôn xong, hắn dùng giọng khàn khàn thì thầm bên tai nàng, giọng nói hay đến mức khiến người ta tê dại cả người.

Chẳng mấy chốc, Ngọc Kiều bị kéo đến chuồng ngựa nơi Bùi Cương từng ở.

Kể từ khi hai con ngựa chết, Ngọc Kiều bận rộn lo chuyện hủy hôn và chuyện của Bùi Cương nên không còn tâm trí chọn ngựa mới, chuồng ngựa cũng vì thế mà bỏ không.

Căn nhà nhỏ khi Bùi Cương chuyển đi thế nào thì giờ vẫn y nguyên như thế.

Bùi Cương kéo Ngọc Kiều vào trong nhà, đóng cửa lại, sau đó kéo nàng ngồi xuống bàn.

Lúc Ngọc Kiều còn đang thắc mắc mục đích Bùi Cương đưa nàng đến đây là gì thì Bùi Cương lại hỏi trước: "Tại sao nàng lại sợ Ngô Tổng binh như vậy?"

Rõ ràng không ngờ Bùi Cương lại hỏi chuyện Ngô Duy, Ngọc Kiều sững sờ.

Trước đó Bùi Cương cũng biết chuyện này có uẩn khúc nhưng Ngọc Kiều không chịu nói nên hắn cũng không hỏi, đợi ngày nàng thành thật với hắn.

Nhưng vừa nãy, với sự nhạy bén vốn có, Bùi Cương nhận ra ánh mắt của Ngô Duy, tuy rất kín đáo nhưng hắn vẫn cảm nhận được dục vọng của nam nhân đối với nữ nhân, vì thế hắn muốn biết rõ ngọn ngành chuyện này.

Viện của hai người đều có người ra vào dọn dẹp, không tiện hỏi han nên Bùi Cương mới đưa nàng đến chuồng ngựa hẻo lánh này.

"Tại sao?" Bùi Cương hỏi lại lần nữa.

Ngọc Kiều cúi đầu, xoắn ngón tay. Trong lòng nàng bỗng dâng lên nỗi lo lắng khó tả, không phải sợ Bùi Cương biết giấc mơ nhìn thấy tương lai của nàng, mà là sợ Bùi Cương hiểu lầm nàng sớm biết thân phận hắn không đơn giản nên mới thích hắn.

Ở bên nhau lâu ngày, Bùi Cương hiểu Ngọc Kiều còn hơn hiểu chính mình. Thấy nàng như vậy, hắn đoán chắc nàng đang lo lắng hắn sẽ hiểu lầm điều gì đó.

Nghĩ đến đây, Bùi Cương nhẹ nhàng ấn gáy Ngọc Kiều, trán tựa trán, thì thầm: "Kiều Kiều nàng phải hiểu, nàng là mạng sống của ta, dù thế nào ta cũng sẽ bảo vệ nàng, yêu thương nàng. Bất kể giữa chúng ta xảy ra chuyện gì, ta chết cũng không buông tay."

Giọng nói chậm rãi nhưng vô cùng kiên định.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc