Ban đầu Bùi Cương không hiểu sao nàng lại ngoan ngoãn không ép hỏi nữa, nhưng ngay sau đó hắn đã hiểu.
Khả năng kiềm chế của Bùi Cương mạnh hơn người khác nghĩ nhiều, nhưng chính một người có khả năng kiềm chế mạnh mẽ như vậy, chỉ cần bị tiểu cô nương kiều diễm này trêu chọc một chút là lập tức tan rã.
Đã thế tiểu cô nương kia còn tò mò so sánh: "Sao ngực ngươi lại khác của ta thế? Cứng cứng, nhưng lại có chút đàn hồi, sờ cũng thích tay phết..."
Bùi Cương khàn giọng nói: "Dù nàng hỏi vậy nhưng ta cũng không biết câu trả lời, có lẽ vì nàng là nữ tử, còn ta là nam tử chăng."
Cơ thể Bùi Cương chưa bao giờ căng cứng đến thế.
Trong đầu hắn hiện lên lần đầu tiên nàng đến chuồng ngựa tìm hắn, cởi áo cho hắn, dường như lúc đó hắn cũng căng cứng như bây giờ. Điểm khác biệt duy nhất là lúc đó hắn không hiểu mình muốn gì, còn bây giờ thì hắn biết rất rõ.
Rõ ràng đến mức ngay giây tiếp theo hắn đã hôn xuống vừa gấp gáp vừa cuồng nhiệt.
Ngọc Kiều bị ép sát vào lồng ngực rắn chắc nóng bỏng của hắn.
Lúc này cả người Bùi Cương toát lên vẻ như mũi tên đã lên dây.
Tiểu cô nương hắn ngày nhớ đêm mong suốt một tháng rưỡi đang nằm trong lòng trêu chọc hắn, làm sao hắn có thể bình tĩnh được?
Không thể!
Hắn nôn nóng muốn hòa tan nàng vào xương tủy, để nàng thực sự trở thành người của hắn.
Ngọc Kiều dần cảm thấy không ổn, cũng dần tỉnh táo lại.
Cảm giác ướt át truyền đến trước ngực khiến Ngọc Kiều bừng tỉnh.
Bùi Cương nôn nóng đến mức mất hết vẻ trầm ổn thường ngày, ngược lại giống như con dã thú bị nhốt trong lồng...
"Bùi... Bùi... Cương, ta sai rồi, ngươi đừng dọa ta..." Ngọc Kiều vừa khóc vừa đẩy hắn, giọng run rẩy.
Nghe tiếng khóc của Ngọc Kiều, cơ thể Bùi Cương cứng đờ, mọi động tác đều dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn Ngọc Kiều, chỉ thấy nàng như bị dọa sợ chết khiếp, nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ kinh hoàng.
Những lần thân mật trước đây không giống như bây giờ, yếm của nàng bị hắn thô bạo kéo xuống, trên người lấm tấm những vết đỏ.
Bùi Cương vừa buông ra, Ngọc Kiều hoảng hốt kéo chăn che kín người, sau đó trừng mắt nhìn hắn, nức nở tố cáo: "Ngươi bắt nạt ta! Đồ lừa đảo! Không thành thân nữa!"
Bùi Cương thoát khỏi dục vọng nôn nóng vừa rồi, ôm lấy Ngọc Kiều qua lớp chăn, đầy hối lỗi thì thầm: "Xin lỗi, dọa nàng sợ rồi, là lỗi của ta."
"Đương nhiên là lỗi của ngươi rồi!" Thấy Bùi Cương trở lại bình thường, Ngọc Kiều mới dám bộc lộ tính khí.
Vừa sợ vừa hung dữ.
Sau đó nàng lại nức nở khóc tiếp. Bùi Cương quả nhiên vẫn muốn bắt nạt nàng!
Hắn chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, an ủi.
Có lẽ khóc mệt rồi, hoặc cơn giận trong lòng cũng vơi đi nhiều. Ngọc Kiều cúi đầu, nức nở nói: "Nếu ngươi hứa với ta, sẽ không bắt nạt ta như tối nay nữa... Ta sẽ đồng ý với ngươi vừa về đến nơi là thành thân ngay."
Tay Bùi Cương khựng lại.
"Cũng... Cũng không được dùng chỗ đó... Chỗ giữa hai chân ngươi bắt nạt ta..." Nói đến đây, mặt Ngọc Kiều đỏ bừng.
Bùi Cương lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Lúc này trả lời thế nào cũng sai.
Ngọc Kiều đợi mãi không thấy Bùi Cương lên tiếng, bèn lén ngẩng đầu nhìn lên, kết quả thấy Bùi Cương...
Lại nhắm mắt ngủ mất rồi!
Nàng thật muốn vỗ cho hắn tỉnh dậy bắt trả lời, nhưng lờ mờ thấy quầng thâm dưới mắt hắn, chắc hẳn vì đi đường gấp gáp nên mấy ngày nay hắn không được nghỉ ngơi tử tế.
Ngọc Kiều bỗng thấy mềm lòng và xót xa.
Thôi bỏ đi, lần này tha cho hắn vậy, chắc hắn cũng nhớ nàng quá nên vừa nãy mới như thế. Còn chuyện vừa thương lượng, đợi hắn tỉnh dậy rồi thương lượng lại sau.
Thấy trời cũng không còn sớm, nàng đỏ mặt cẩn thận đứng dậy.
Kéo lại y phục trên người, mặt nóng như bốc hỏa. Nghĩ lại thấy giận, nàng lén đá Bùi Cương một cái.
Chắc hắn mệt quá, ngủ say nên không có dấu hiệu tỉnh lại.
Xuống giường, xỏ giày, khoác áo choàng rồi nàng rón rén ra khỏi phòng.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, người đáng lẽ đang ngủ say trên giường lại mở mắt, sau đó khẽ thở dài.
Hắn trừng mắt nhìn đỉnh màn, thức trắng nửa đêm còn lại.