Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 55,2

Trước Sau

break

Vừa vào phòng, hắn lập tức cảm nhận được có người.

Ánh mắt rơi xuống giường, qua lớp màn lờ mờ thấy có người đang nằm trên giường, lại là một người khá nhỏ nhắn.

Bùi Cương im lặng một lát rồi đóng cửa phòng, đi về phía giường lớn. Vén màn lên, hắn thấy Ngọc Kiều đang co ro run rẩy trên giường hắn, trong lòng dường như còn ôm y phục của hắn... 

Người tương tư không chỉ có mình Ngọc Kiều, Bùi Cương cũng nhớ nhung da diết.

Hắn đưa tay, đầu ngón tay lướt nhẹ trên xương lông mày nàng, sau đó là sống mũi, cuối cùng là đôi môi tái nhợt vì lạnh.

Sau đó hắn cúi người, ghé vào tai nàng thì thầm bằng giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Kiều Kiều, ta về rồi."

Giọng nói rất nhẹ nhưng dường như Ngọc Kiều vẫn nghe thấy, lông mi khẽ run rẩy vài cái rồi từ từ mở mắt.

Nhìn thấy Bùi Cương, nàng cũng không biết mình đang tỉnh hay mơ, nhìn thấy hắn là nhớ đến giấc mơ nửa đêm về sáng, nước mắt không kìm được trào ra, ngập tràn hốc mắt, trông như đứa trẻ bị bỏ rơi đáng thương vô cùng.

"Bùi Cương, ta lạnh..." Giọng nói mang theo sự tủi thân nồng đậm nhưng lại rất nhỏ, dường như sợ nói to sẽ làm Bùi Cương trong mộng sợ chạy mất.

Bùi Cương cởi bỏ áo choàng và áo khoác ngoài nhiễm hơi lạnh, chỉ còn lại lớp áo đơn mỏng manh.

Ngọc Kiều vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng nên cứ ngẩn ngơ nhìn hắn cởi y phục, sau đó cởi giày. Hắn lên giường, chui vào chăn, ôm nàng vào lòng.

Người Bùi Cương ấm áp, chẳng mấy chốc hơi ấm đã từ từ thấm vào da thịt Ngọc Kiều, Ngọc Kiều đang run lẩy bẩy bỗng chốc không thấy lạnh nữa.

Một lúc sau, Bùi Cương mới trầm giọng hỏi: "Đã ấm chưa?"

Ấm thì ấm rồi nhưng Ngọc Kiều vẫn thấy tủi thân vô cùng, đấm thùm thụp vào ngực hắn mấy cái, giận dỗi nói: "Sao ngươi lại biến mất? Còn không nhớ ta nữa? Ta gọi ngươi, ngươi cũng không thèm để ý đến ta?"

"Để tránh sinh chuyện, ta đã đi nhanh nhất có thể để về, ta cũng có sai người gửi tin về mà. Còn chuyện mất tích và không nhớ nàng..." Bùi Cương khẽ cau mày: "Chắc là ta về còn nhanh hơn người đưa tin, hơn nữa ta chưa từng quên nàng, sau này cũng sẽ không."

Ngọc Kiều ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn: "Thật không?"

Thấy Bùi Cương gật đầu, Ngọc Kiều thầm nghĩ Bùi Cương trong giấc mơ nửa đêm về sáng đắc tội với nàng, nhưng Bùi Cương trong giấc mơ lúc gần sáng này lại kiên nhẫn dỗ dành nàng như vậy, thôi thì nàng rộng lượng một chút, không trách hắn nữa.

Nằm trên giường hắn, ngay cả hơi ấm của hắn trong mơ cũng rõ ràng đến thế, biết vậy mấy hôm trước nhớ hắn quá nàng đã lén sang đây ngủ một lát rồi.

Nàng nhớ hắn, nhớ cảm giác ấm áp, đáng tin cậy và thoải mái khi hắn ôm nàng, nhớ cảm giác vừa xấu hổ vừa ngọt ngào khi hắn hôn nàng.

Nàng nghĩ dù sao cũng là mơ, cần gì phải giữ ý tứ.

Thế nên đôi tay mềm mại của Ngọc Kiều từ từ leo lên từ eo Bùi Cương, nhưng bỗng dừng lại ở ngực hắn. Trong ấn tượng chỉ có lần đầu tiên hắn hôn nàng, nàng đã đẩy mạnh một cái, còn nhớ dường như cảm giác rắn chắc nhưng lại có chút đàn hồi, không biết sờ vào sẽ thế nào?

Vừa nghĩ đến đó, tay nàng đã hành động. Nàng ấn ấn, chọc chọc, rồi sờ soạng lung tung trên ngực hắn.

Có lẽ do mơ những giấc mộng xuân sắc lả lơi nhiều quá, trong mơ Bùi Cương thường xuyên thở dốc nặng nề, yết hầu chuyển động, cơ thể nóng bỏng như thiêu đốt giống hệt lúc này nên nhất thời Ngọc Kiều cũng không thấy có gì bất thường.

Qua lớp áo mỏng manh, nàng cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn.

Lồng ngực Bùi Cương run lên bần bật.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc