Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 53.3

Trước Sau

break

Mùi vị chua chua ngọt ngọt của tình yêu này khiến hắn ta cũng muốn mau chóng tích cóp tiền cưới một tiểu tức phụ để được ngọt ngào như thế.

Thu hồi tâm trí, hắn ta hỏi: "Bùi cô gia, xuất phát chưa ạ?"

Bùi Cương thu lại nụ cười trên môi, gật đầu, trầm giọng nói: "Xuất phát thôi."

Ngày đầu tiên Bùi Cương đi, Ngọc Kiều nhìn bàn ăn trống trải, trong lòng thấy trống vắng, ăn uống cũng chẳng ngon miệng.

Cả ngày người nàng uể oải, chẳng muốn làm gì, chỉ muốn nằm lì trên giường.

Mấy ngày sau, nàng càng lười biếng đến mức chẳng muốn động đậy ngón tay.

Nằm dài trên chiếc ghế quý phi trải lông thú mềm mại, Ngọc Kiều đang nghĩ xem Bùi Cương đi đến đâu rồi, lại tính toán xem bao lâu nữa hắn mới về.

Lúc này Tang Tang cầm một bức thư vào phòng, nói: "Đây là thư Bùi cô gia để lại trước khi đi, dặn nô tỳ mấy ngày sau hãy đưa cho tiểu thư."

Nghe Tang Tang nói Bùi Cương để lại thư cho mình, mắt Ngọc Kiều sáng lên, ngồi dậy, đưa tay về phía Tang Tang: "Đưa cho ta."

Tang Tang đưa thư cho Ngọc Kiều.

Nàng mở thư ra, đập vào mắt là nét chữ ngày càng đẹp, cứng cáp và mạnh mẽ của Bùi Cương. Nhìn nét chữ này, nàng tràn đầy tự hào, thầm khen mình dạy giỏi.

Sau đó ánh mắt nàng rơi vào nội dung bức thư.

Trong thư Bùi Cương không viết lời thừa thãi nào, chỉ chép lại toàn bộ bài phú "Phượng Cầu Hoàng".

"Hữu nhất mĩ nhân hề, kiến chi bất vong.

Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng."*

(*) Có một mĩ nhân kia, thấy chẳng thể quên.

Một ngày không gặp mặt, nhớ tựa cuồng điên.

Đọc hết bài phú, khóe môi Ngọc Kiều không kìm được mà cong lên, tâm trạng u sầu mấy ngày nay cũng vui vẻ hơn nhiều.

Bùi Cương văn vẻ thế này quả thực khiến người ta không quen. Cũng không biết hắn tìm bài phú "Phượng Cầu Hoàng" này từ đâu, tuy văn vẻ nhưng Ngọc Kiều vẫn thích vô cùng.

Vừa đọc xong thư thì bên ngoài có người vào báo, Tiền Kim Xán dẫn theo bát muội nhà mình đến phủ tìm sư nương.

Nàng còn nhỏ tuổi hơn hắn ta, sao tên Tiểu Tiền thiếu gia này cứ mở miệng là gọi sư nương mà mặt không đổi sắc thế nhỉ?

Vì hiện tại cần giữ quan hệ tốt với Tiền gia nên Ngọc Kiều sai người dâng trà nước ngon lên tiếp đãi trước. Mấy ngày nay nàng không ra khỏi phòng, phải chải chuốt lại mới gặp người được.

Không chỉ vì muốn giữ quan hệ tốt với Tiền gia nên mới ưu đãi Tiền Kim Xán, còn một điểm nữa là tính cách của hắn ta.

Tuy hắn ta có hơi ngốc nghếch, lại còn thích dùng tiền đè người nhưng được cái lúc bắt nạt người khác thì quang minh chính đại, không giở trò lén lút sau lưng, nói thẳng với người ta là: "Ta bắt nạt ngươi đấy thì sao nào?" Điểm này khá giống nàng nên tự nhiên nàng không ghét.

Lại nói Tiền Kim Xán đến tìm Ngọc Kiều cũng chẳng vì chuyện gì khác ngoài việc lấy lòng nàng. Hắn ta nghĩ đợi Bùi Cương về, vị sư nương tương lai này có thể nói đỡ vài câu bên gối, để Bùi Cương sớm dạy hắn ta vài chiêu vừa lợi hại vừa đẹp mắt, để hắn ta ra oai với đám hồ bằng cẩu hữu.

Tiền Kim Xán cũng không thiếu sư phụ dạy võ, nhưng mấy sư phụ trước đây đều coi hắn ta như cục vàng dễ vỡ, chẳng ai dám dạy thật, lần nào cũng tâng bốc hắn ta lên tận mây xanh.

Được tâng bốc nhiều nên hắn ta cũng tưởng mình có bản lĩnh thật, ai ngờ gặp chuyện mới biết mình chỉ là thùng rỗng kêu to.

Cũng chính lúc đó hắn ta bị thân thủ vừa dứt khoát vừa tàn nhẫn của Bùi Cương chinh phục, quan trọng nhất là... 

Bùi Cương không coi hắn ta ra gì, càng không để ý đến hắn ta thì Tiền Kim Xán càng muốn sán lại gần để bị ngược đãi.

Ngọc Kiều vừa bước vào sảnh, Tiền Kim Xán đã kéo bát muội mười bốn mười lăm tuổi của mình ân cần sán lại gần.

Nhất thời chưa thoát khỏi suy nghĩ kích động vừa rồi, hắn ta vốn định nói: "Ta sợ sư phụ không có nhà sư nương thấy cô đơn nên đặc biệt đưa bát muội đến phụng bồi sư nương." Kết quả nhanh mồm nhanh miệng lại thành: "Ta sợ sư phụ không có nhà sư nương thấy cô đơn nên đặc biệt đến phụng bồi sư nương!"

Lời Tiền Kim Xán vừa dứt, sắc mặt mọi người trong sảnh đều biến đổi.

Lúc đó Tang Tang đi theo sau Ngọc Kiều thầm nghĩ: "Nếu đợi Bùi cô gia về nghe được câu này của Tiểu Tiền thiếu gia, chắc chắn sẽ lột da rút gân Tiểu Tiền thiếu gia cho mà xem."

Gan to bằng trời, đến cả góc tường nhà Bùi cô gia mà hắn ta cũng dám đào!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc