Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 53.2

Trước Sau

break

Hình như thực sự không còn giận nữa... 

Nhưng tính Ngọc Kiều vốn hay dỗi, cho dù hết giận cũng phải làm bộ làm tịch một chút.

Nàng ôm chăn ngồi dậy, bất mãn trừng mắt nhìn hắn: "Nhưng bây giờ ngươi đã không nghe lời ta rồi. Hơn nữa mẫu thân ta mỗi lần càm ràm phụ thân ta đều nói ông ấy trước khi thành thân nói hay hơn hát, thành thân xong thì chẳng được tích sự gì!"

Vừa nói nàng vừa phồng má, chăn quấn kín mít chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu vô cùng.

Bùi Cương hơi nghiêng người, hôn lên má Ngọc Kiều một cái, sau đó đưa tay xoa đầu nàng, thì thầm: "Nàng mãi mãi là tiểu thư của ta, đương nhiên ta sẽ mãi mãi nghe lời nàng."

Nghe vậy, đôi gò má Ngọc Kiều ửng hồng, lầm bầm: "Ai cũng bảo ngươi mồm mép vụng về, thế mà lúc ngươi nghiêm túc nói lời đường mật thế này lại khiến người ta đỏ mặt tim đập chân run."

Bùi Cương cười nhạt. Đây không phải lời đường mật, chỉ là suy nghĩ trong lòng hắn mà thôi.

Biết hắn sắp đi, Ngọc Kiều cũng không làm loạn nữa, dặn dò: "Ta đã bảo Ngô quản sự chuẩn bị y phục giữ ấm và lương khô cho ngươi rồi, nhớ mang theo. Còn nữa, nếu trên đường gặp nguy hiểm thì đừng có liều mạng, nếu ngươi dám thiếu tay cụt chân trở về, ta nhất định sẽ không gả cho ngươi nữa đâu."

Bùi Cương gật đầu, tự mình thêm một câu: "Đến lúc đó ta cũng sẽ bảo vệ khuôn mặt này thật tốt."

Ngọc Kiều thò hai tay ra khỏi chăn, nâng mặt hắn lên, ghé sát vào.

Mắt mở to kiểm tra khuôn mặt hắn.

Nàng hung dữ đe dọa: "Ta phải nhìn cho kỹ, nếu có chút tổn hại nào, về ta sẽ tính sổ với ngươi."

Khoảng cách gần thế này, lại là nữ tử mình thích, e là chỉ có thánh nhân mới kiềm chế được, mà Bùi Cương thì chẳng liên quan gì đến thánh nhân cả.

Ánh mắt hắn lóe lên, sau khi Ngọc Kiều buông tay, hắn bỗng xắn tay áo trái lên, để lộ cánh tay rắn chắc, đưa đến trước mặt Ngọc Kiều.

"Làm gì vậy?" Ngọc Kiều ngơ ngác nhìn hành động khó hiểu của hắn.

Bùi Cương chỉ vào cẳng tay, giọng hơi khàn khàn: "Cắn mạnh vào đây một cái."

Ngọc Kiều sững sờ, lập tức lộ vẻ lo lắng, sờ trán hắn, nhiệt độ bình thường mà. Nàng khó hiểu hỏi: "Ngươi đâu có sốt hỏng não, sao lại bảo người ta cắn mình?"

Bùi Cương im lặng một lát rồi bịa ra một lý do: "Đi lâu quá, không nỡ. Mang theo dấu ấn của nàng sẽ luôn nhắc nhở ta rằng nàng vẫn đang đợi ở Dung Thành, phải mau chóng trở về."

Ngọc Kiều khẽ cau mày, nghe cũng có lý.

Nhưng khi nắm lấy tay hắn, nàng lại do dự, thăm dò hỏi: "Ngươi muốn ta cắn thật à, đau lắm đấy..."

Nhưng rồi nàng nhớ lại cảnh tượng mình đánh roi hắn trong mộng, sau đó nàng cũng ngẫm nghĩ kỹ càng, nàng đâu phải người tàn bạo, nếu nàng thực sự đánh hắn thì chắc chắn là do hắn cố tình chọc giận nàng.

Nghĩ kỹ lại, khả năng hắn cố tình chọc giận nàng để nàng tức giận trừng phạt hắn là rất lớn.

Nghĩ đến đây, nàng lập tức giơ tay ngăn lại: "Không cần trả lời, ta hiểu rồi."

Hiểu rằng Bùi Cương khác người thường, có lẽ nàng cắn càng mạnh hắn càng thấy vui vẻ.

Không do dự nữa, nàng cắn mạnh một cái thật lực, trong lúc cắn còn ngước mắt nhìn Bùi Cương, chỉ thấy hắn nhắm mắt hít sâu, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Sau đó nghe thấy giọng nói khàn khàn, hơi thở nặng nề của hắn: "Cắn mạnh hơn chút nữa."

Ngọc Kiều nghĩ, sở thích của Bùi Cương quả thực khác người thường.

Cánh tay hắn rắn chắc vô cùng, cắn đến mỏi cả răng mới để lại được dấu răng.

Bùi Cương ở trong phòng Ngọc Kiều một lúc lâu mới đi ra.

Lúc này Phúc Toàn đã đợi sẵn ở viện bên cạnh.

Thấy Bùi Cương về, hắn ta vội ra đón. Đang định hỏi bao giờ xuất phát thì thấy khóe miệng Bùi Cương dường như đang nhếch lên, hắn ta ngẩn người một lúc.

Một lúc lâu sau hắn ta mới phản ứng lại. Bùi cô gia vừa đi tìm tiểu thư, chắc chắn là được tiểu thư cho nếm chút ngọt ngào nên mới vui vẻ như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc