Sắc mặt Bùi Cương vẫn bình thường, không có nhiều biến động nhưng tim lại đập rất nhanh.
Bên này, Ngọc Kiều về phòng, Tang Tang và Thanh Cúc cũng đã chuẩn bị xong nước nóng đợi nàng tắm gội.
Tắm xong, Ngọc Kiều nằm lên giường. Hai tỳ nữ ban đầu không để ý lắm nhưng thỉnh thoảng lại thấy chủ tử ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường, chốc chốc lại bật cười khúc khích.
Tang Tang và Thanh Cúc nhìn nhau.
Thanh Cúc vừa hâm nóng trà sữa dê vừa lén hỏi Tang Tang bên cạnh: "Ngươi nói xem vừa nãy tiểu thư đi tìm Bùi cô gia, Bùi cô gia rốt cuộc đã nói gì với tiểu thư mà khiến tiểu thư cười vui vẻ thế kia?"
Tang Tang ngẫm nghĩ: "Bùi cô gia mặt lạnh như thế, thật khó tưởng tượng ra ngài ấy sẽ nói lời đường mật gì để dỗ dành tiểu thư."
Thanh Cúc: "Ta thấy tiểu thư vui lắm, biết đâu Bùi cô gia chỉ lạnh lùng trước mặt chúng ta thôi, còn trước mặt tiểu thư chắc chắn là khác hẳn."
Tang Tang cau mày suy nghĩ kỹ càng, không biết nghĩ đến điều gì mà rùng mình một cái, nói: "Thực sự không tưởng tượng nổi dáng vẻ Bùi cô gia nói lời đường mật và cười nói thế nào? Chắc chỉ có mình tiểu thư từng nghe, từng thấy thôi."
Thanh Cúc nghe vậy mắt sáng lên: "Rõ ràng chẳng liên quan gì đến ta nhưng không hiểu sao chỉ cần nghĩ đến cảnh Bùi cô gia cười với tiểu thư, hai người tình tứ ngọt ngào, trong lòng ta cũng thấy ngọt như mật, không kìm được mà mỉm cười theo."
Thanh Cúc vừa dứt lời, Ngọc Kiều trên giường lại bật cười thành tiếng.
Thanh Cúc dùng lò nhỏ hâm nóng trà sữa dê, rót ra bát nhỏ. Sau đó ngước mắt nhìn chủ tử đang cười vui vẻ trên giường.
Má đào hây hây, nhìn qua là biết gặp chuyện vui.
Thanh Cúc vẫn không kìm được tò mò hỏi: "Bùi cô gia nói gì với tiểu thư mà khiến tiểu thư cười vui vẻ thế ạ?"
Nghe tiếng, Ngọc Kiều bừng tỉnh. Nàng ho khan hai tiếng rồi thu lại nụ cười ngốc nghếch trên mặt.
Ôm chăn ngồi dậy, Ngọc Kiều nói: "Mồm mép hắn vụng về, nói được lời gì hay ho đâu chứ?"
Miệng thì chê bai nhưng khóe môi vẫn không giấu được nụ cười.
Thanh Cúc lau miệng bát, bưng trà sữa dê đến nói: "Bùi cô gia là người đứng đắn, đương nhiên khác với mấy công tử bột mồm mép trơn tru phóng túng."
Ngọc Kiều gật đầu.
Bùi Cương đương nhiên khác với những nam tử phóng túng chỉ biết dỗ ngon dỗ ngọt.
Đưa trà sữa dê đã hâm nóng đến bên giường, Thanh Cúc nói: "Tiểu thư, trời lạnh rồi, uống chút trà sữa dê cho ấm người."
Ngọc Kiều nhận lấy bát trà sữa dê từ tay Thanh Cúc. Nàng cúi đầu nhìn bát trà, ngẫm nghĩ rồi ngước mắt nhìn Tang Tang dặn dò: "Sữa dê tốt cho sức khỏe, ngươi cũng bưng một bát sang cho Bùi Cương đi."
Dặn dò xong, Ngọc Kiều nhấp một ngụm trà sữa dê ấm nóng. Vị trà làm át đi mùi tanh của sữa dê, lại thêm đường nên hương vị ngon hơn hẳn, trong miệng thoang thoảng mùi sữa và vị ngọt ngào.
Trà sữa dê như thế khiến nàng cảm thấy trong lòng cũng dâng lên chút ngọt ngào.
Sau khi thừa nhận mình thực sự thích Bùi Cương, Ngọc Kiều cảm thấy như trời quang mây tạnh, bừng tỉnh đại ngộ, tâm trạng cũng trở nên sảng khoái vui vẻ.
Tuy có chút hối hận vì đồng ý quá nhanh chuyện biến hôn sự giả thành thật với Bùi Cương nhưng hiện giờ tâm trạng Ngọc Kiều hoàn toàn khác với đêm đính hôn.
Lúc đó là bất an, sợ hãi, mờ mịt. Giờ nàng chỉ thấy an lòng, không muốn xa rời Bùi Cương.
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều bưng bát nhỏ, khóe môi lại cong lên, cười ngốc nghếch.
Đêm khuya trời bắt đầu mưa lất phất. Sáng sớm hôm sau trời lạnh hơn hẳn, là cái lạnh thấu xương.