Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 45: Bừng tỉnh đại ngộ.

Trước Sau

break

Bùi Cương xoay người vào phòng, đặt khay thức ăn lên bàn rồi mới nhìn về phía chiếc giường lớn, trầm giọng nói: "Người đi rồi."

Nghe vậy, Ngọc Kiều đang trốn trên giường do dự một lúc lâu mới cẩn thận vén một góc màn, thò cái đầu nhỏ ra ngoài.

Đôi mắt hoảng hốt nhìn ra cửa, thấy không còn ai thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vừa thở phào xong, thấy Bùi Cương đi tới, tim nàng lại treo lên tận cổ họng.

Nàng nghiêm giọng quát: "Đứng lại!" Sợ giọng mình quá lớn bị người bên ngoài nghe thấy, nàng vội hạ giọng xuống, lí nhí nói: "Ngươi… Ngươi đừng qua đây…"

Bước chân Bùi Cương khựng lại. Hắn đứng cách nàng vài bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng có chút u tối khó đoán. Có lẽ vẫn chưa thoát khỏi dư vị ngọt ngào vừa rồi, giọng hắn vẫn còn chút khàn khàn: "Nàng đã đồng ý rồi thì không được đổi ý nữa."

Nghe vậy, đôi mắt long lanh như nước mùa thu của Ngọc Kiều khẽ chớp, hai má ửng hồng.

Bị đôi mắt đen láy của Bùi Cương nhìn chằm chằm khiến tim Ngọc Kiều đập thình thịch, nàng vội rụt đầu vào trong màn: "Ngươi không thể để người ta xấu hổ một chút sao…" Sau đó giọng nàng lí nhí, yếu ớt nói: "Hơn nữa ta cũng đâu có nói là muốn đổi ý…"

Thấy bóng người bên ngoài màn dường như lại cử động, Ngọc Kiều lập tức hạ giọng đe dọa: "Nhưng nếu ngươi còn qua đây nữa là ta đổi ý thật đấy!"

Nhân lúc hắn chưa lại gần, Ngọc Kiều luống cuống chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch. Trong lúc chỉnh trang, nàng mới nhớ ra vừa nãy Bùi Cương đã sờ soạng nàng!

Ánh mắt rơi xuống ngực mình, dường như nàng vẫn còn cảm nhận được lực đạo từ bàn tay dày rộng ấy… Và cả hơi ấm còn vương lại… Mặt Ngọc Kiều lập tức nóng bừng như bốc hơi.

Cảnh tượng xuân sắc lả lơi, triền miên bên cửa sổ trong giấc mộng thoáng chốc trùng khớp với cảnh tượng vừa rồi khiến khuôn mặt đang đỏ bừng của Ngọc Kiều bỗng tái đi đôi chút.

Nàng khẽ nuốt nước bọt. Chỉnh trang y phục xong xuôi, nàng nắm chặt mép màn lại thò đầu ra, thấy Bùi Cương đang ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Hắn ít biểu cảm nhưng Ngọc Kiều có thể nhận ra tâm trạng hắn lúc này rất vui vẻ.

Thấy Ngọc Kiều lại thò đầu ra, ánh mắt Bùi Cương như phản chiếu ánh nến vàng vọt, dịu dàng lấp lánh.

Bùi Cương sẽ không làm hại nàng.

Đây là ý nghĩ tự nhiên nảy sinh trong đầu Ngọc Kiều ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt Bùi Cương nhìn mình.

Vốn định bắt hắn hứa lại lần nữa sẽ không bắt nạt mình nhưng lời đến miệng nàng lại nuốt xuống.

"Lần sau… Không được sờ lung tung nữa…" Ngọc Kiều đỏ mặt nói câu này xong lại rụt đầu vào trong.

Nghe vậy, bàn tay vừa làm chuyện trộm hương cướp ngọc kia không kìm được mà khẽ cử động, dường như Bùi Cương cảm nhận được điều đó. Giây tiếp theo hắn nắm chặt lòng bàn tay, im lặng không nói gì.

Không nói gì tức là không đồng ý, Bùi Cương nghĩ vậy.

"Ngươi không lên tiếng thì ta coi như ngươi đồng ý rồi nhé." Rõ ràng điều Ngọc Kiều nói hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của hắn.

Trong phòng lại yên tĩnh hồi lâu, Ngọc Kiều kiểm tra lại y phục trên người lần nữa rồi mới cúi đầu chậm chạp thò chân xuống giường.

Nàng nói một câu: "Ta về phòng trước đây." Sau đó chạy bước nhỏ lướt qua người Bùi Cương, mở cửa nhìn trái ngó phải thấy không có ai nàng mới dám chạy về phòng bên cạnh.

Nhìn Ngọc Kiều cẩn thận chạy trốn như kẻ trộm, trong mắt Bùi Cương vương ý cười.

Hắn đặt bàn tay lên ngực mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc