Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 9

Trước Sau

break

Ai ngờ Lục Yến Chi không học ai khác, lại học tiểu thư nhà họ Tô. Ai mà chẳng biết nhà họ Tô toàn tự nhận mình mang dáng vẻ văn nhân, nói năng lúc nào cũng vênh mặt, chưa bao giờ có lời tốt đẹp dành cho các phủ quý tộc như họ.

Nhà họ Lục và họ Tô cạnh tranh nhau, hai vị đại tiểu thư bị người trong kinh thành đặt lên danh hiệu “Song Thù Kinh Thành”, tự nhiên các cô nương cũng không ai phục ai. Trong tình cảnh đó, Lục Yến Chi còn đi bắt chước tiểu thư Tô phủ, trong mắt Lục Ấu An chẳng khác gì phản bội, đúng là một con “đu theo người ta” không biết xấu hổ!

Lục Ấu An rảnh rỗi là châm chọc Lục Yến Chi mấy câu, Lục Yến Chi cũng chẳng phải “hạng vừa”, hai người cứ gặp nhau là châm chọc, cãi nhau, chưa gì đã đỏ mặt tía tai.

Quả nhiên, Lục Yến Chi không làm mọi người thất vọng. Nàng xắn tay áo lên. Tốt quá, nàng còn sợ màn vừa rồi chưa đủ. Nếu lát nữa đánh nhau với Lục Ấu An một trận, chắc chắn nàng lại bị nhốt!

“Aaa, trời đất ơi!”

“Tứ cô nương, coi chừng!”

“Lục lục cô nương, mau buông tay, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”

Ngay cửa, Lục Ấu An và Lục Yến Chi đã túm lấy tóc nhau đánh lộn.

Chiến sự kịch liệt, tỳ nữ bà vú bu quanh, người kéo kẻ đẩy. Lục Ngọc Ninh đi xa rồi cũng phải quay lại xem. Bao nhiêu nha hoàn cuống quýt, chen lấn vào tách hai người ra.

Cảnh tượng thật sự náo nhiệt.

Nhìn hai cô gái như gà chọi lao vào nhau, Lục Ngọc Ninh cố nhịn cười, nửa kéo nửa đỡ Lục Minh Vân tránh xa khỏi cuộc hỗn chiến, kẻo vị nhị tỷ thân thể yếu ớt lại bị cuốn vào. Hai đứa em rất khỏe mạnh, vận động gân cốt đôi chút cũng tốt.

“Buông ra đi!”

“Ngươi buông trước!”

“Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng buông!”

“Được!”

“Một, hai, ba, buông!”

Một cơn gió thổi qua nhưng cả hai đều không buông tay.

Da đầu Lục Yến Chi bị giật đến tê rần, trừng mắt nhìn Lục Ấu An. Lục Ấu An cũng đau đến nhe răng trợn mắt, trừng lại Lục Yến Chi. Cảnh tượng ấy quả thật hết sức buồn cười.

“Ngươi là đồ lừa đảo.”

“Ngươi mới là đồ lừa đảo.”

“Ai lừa người là chó con.”

“Ngươi mới là chó con.”

Lục Ấu An nói một câu, Lục Yến Chi liền bắt chước theo một câu. Lục Ấu An tức đến bốc khói, mắt cũng đỏ lên. Lục Yến Chi thì cũng chẳng chịu thua. Mẹ nó, ta học theo bằng bản lĩnh của mình, ngươi tức cái gì chứ? Mấu chốt là nàng đánh không lại cả một con nhóc con. Con bé này quá gian xảo, vậy mà chẳng hề buông tay.

Liên quan đến thể diện, hai người bắt đầu ganh tức với nhau. Mặc kệ người xung quanh nói gì, cả hai cứ giữ nguyên tư thế ấy, không ai chịu buông tay trước.

Đang giằng co thì một bà lão mặc áo bông ngắn màu nâu đi tới. Vẻ mặt bà ta nghiêm nghị, không cười nói một lời, bước tới rồi nói: “Hai vị cô nương, phu nhân mời hai người đến Ngưng Huy đường.”

Lục Yến Chi và Lục Ấu An liếc nhau một cái, mắt trợn như gà chọi. Ngay giây tiếp theo, cả hai đồng loạt buông tay, rồi hừ lạnh một tiếng với nhau đầy không phục, quay mặt đi, cùng theo sau Trương ma ma đến Ngưng Huy đường. Đám nha hoàn phía sau vội vàng chỉnh lại tóc tai rối bời và những chiếc trâm ngọc sắp rơi của hai người.

Lục Minh Vân không yên tâm, cũng đi theo. Lục Ngọc Ninh thấy vậy, đành phải theo sau.

“Rầm!” Quách thị mặt đầy uất giận đập mạnh tay xuống bàn, thậm chí tức đến mức đứng bật dậy, run rẩy đưa ngón tay chỉ vào hai người đang quỳ dưới sảnh, quát: “Nhìn hai đứa các ngươi xem, còn ra thể thống gì nữa hả?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương