Mỹ Nhân Pháo Hôi Tình Cờ Làm Mẹ Kế

Chương 8

Trước Sau

break

Sự đối lập thảm hại ấy khiến lão hầu gia càng nhìn càng tức. Ông nổi nóng, tiện tay nhấc chén trà ném thẳng vào đầu thế tử gia: “Về sau nếu còn để ta biết ngươi lui tới mấy chỗ đó, ta đánh gãy chân ngươi!!” Nói xong, ông hất tay áo bỏ đi.

Lão hầu gia vừa nổi trận lôi đình, đợi ông đi rồi, thế tử gia mới đứng thẳng người lên. Hắn lau mặt một cái, quay đầu liền tức tối mắng Lục Yến Chi: “Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc, xấu xí còn bày đặt gây chuyện. Sáng sớm đã đem xui quẩy tới cho lão tử.”

Mắng xong, thấy Lục Yến Chi chỉ biết khóc, mà trên người mặc bộ y phục phối màu khó coi cùng mấy món trang sức thanh nhã chẳng ăn nhập gì nhau.

Thế tử gia chướng mắt đến mức phải quay đi chỗ khác. Mà vừa quay đầu, hắn lập tức trừng mắt nhìn Quách thị: “Đây là đứa con gái bà dạy giỏi lắm đấy à? Bà là chủ mẫu, con cái trong phủ bà chẳng buồn để tâm chút nào sao?”

Bị trách mắng giữa bao nhiêu người, sắc mặt Quách thị đen lại. Lục Phượng Sương cũng lạnh mặt theo, đang định nói thì lão phong quân đặt tay lên mu bàn tay nàng.

Bà nhìn thế tử gia: “Quách thị hầu hạ ta và phụ thân ngươi rất tận tình, việc lớn nhỏ trong phủ đều phải lo. Vì quán xuyến gia sự mà người còn gầy đi. Phượng Sương xuất chúng thế này, Khinh Vinh cũng nên thân. Ngươi thử đi hỏi xem, nếu không vì cái thứ chẳng nên thân là ngươi đây, Phượng Sương có cần phải đem so với ai kia?”

Bà thương xót ôm Phượng Sương: “Quách thị đã vì ngươi mà dạy được hai đứa con xuất sắc như vậy. Ngươi là đồ không tim không phổi, chẳng biết hưởng phúc chút nào sao?”

Lời lão phu nhân vừa dứt, thế tử gia mặt mũi lúng túng. Hắn sờ mũi, rồi lập tức cúi đầu nhận sai: “Là lỗi của con, mẫu thân người rộng lượng, xin tha cho con.”

Thấy bầu không khí dịu lại, thế tử gia lấy lý do bận việc, nhanh như chớp chuồn mất.

Một phen náo loạn như thế, lão phong quân cũng hết hứng, chỉ phẩy tay: “Giải tán cả đi.”

Một buổi tụ họp đẹp đẽ, vì Lục Yến Chi mà tan thành chẳng ra gì.

Chờ mọi người tản ra, Lục Yến Chi được Xuân Đào đỡ dậy đi ra ngoài. Nhị cô nương Lục Minh Vân bước đến, vừa định nói gì thì bị Lục Ấu An kéo đi.

“Nhị tỷ, mau thu lại cái phép thần thông của tỷ đi, tránh xa chút thì hơn.”

Giọng Lục Ấu An không nhỏ, vừa đúng để ai nấy đều nghe thấy.

“Nếu tỷ lại đứng gần nó, để lát nữa nó lại bắt chước dáng vẻ của tỷ, học rồi còn chê, còn khó chịu nữa thì sao? Mất công làn di nương mất ngủ.”

Lục Minh Vân là nhị cô nương trong phủ, dáng vẻ dịu dàng, làm việc nói năng đều mềm mại, dễ mến, đối xử với ai cũng muốn giúp một tay. Còn Lục Ấu An – cùng mẹ sinh – là tứ cô nương, tướng mạo xinh đẹp nhưng tính lại bộc trực, cay nồng như trái ớt nhỏ. Vì tuổi tác xấp xỉ Lục Yến Chi, hai người cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

Những câu này rõ ràng nói cho Lục Yến Chi nghe. Theo Lục Ấu An thì con gái trong phủ ai cũng có vẻ đẹp riêng, đều là những cô nương xinh xắn cả. Chỉ riêng Lục Yến Chi, học hành tầm thường, tính khí trái khoáy, dung mạo thì tạm được, nhưng mở miệng ra là đủ làm người ta tức chết, lại còn thích bắt chước người khác.

Học chị em trong nhà cũng thôi đi, cùng một phủ, ai lại tính toán làm gì. Thậm chí lúc nàng bắt chước phong thái của đại tỷ Lục Phượng Sương cũng chẳng ai nói gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương