“Cảnh tuyết trên núi Mai là bậc nhất, mùa đông trời lạnh, hiếm có dịp ra ngoài, cứ để mấy muội muội cùng con đi xem một chuyến.”
Quách thị không lấy làm lạ khi Lục Phượng Sương trả lời như vậy. Bản thân bà đã tuyệt vọng với Lục thế tử, một lòng hầu hạ lão Hầu gia và lão phong quân, lại có đủ một trai một gái bên gối, địa vị chủ mẫu vững vàng nên chỉ nắm chặt quyền quản gia, những việc khác đều không để tâm. Các di nương và con thứ trong viện, đều quản lý theo phép tắc quy củ. Dù tâm can mới của Lục thế tử là ai, chỉ cần làm việc trong khuôn phép thì chẳng sinh chuyện, Quách thị cũng chẳng buồn liếc thêm một cái, nhàn tâm biết mấy.
Nhưng Lục Phượng Sương là do lão phong quân nuôi lớn, cách đối nhân xử thế thấm nhuần chân truyền của bà lão. Hành sự tiến thoái có chừng mực, không thiên lệch, phong thái rất mực. Chỉ cần nhìn trong phủ, các di nương và thứ nữ đều gọi nàng là “đại tiểu thư”, đối với một câu dặn dò tùy miệng của Lục Phượng Sương cũng không dám trái, là đủ thấy.
“Con tự quyết là được.” Quách thị đặt chén trà xuống, nhìn Lục Phượng Sương đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, càng nhìn càng hài lòng, khóe môi nở nụ cười: “Hai hôm nữa y phục của con sẽ được đưa tới, đến lúc đó mặc bộ ấy đi Mai Uyển.”
“Cứ tới Mai Uyển ngắm nghía cho kỹ, có người vừa ý thì về nói với nương. Cha con... thôi, không nhắc nữa. Lão phu nhân vẫn nói con có chủ kiến, không để nương xen tay nhưng qua năm con đã mười bảy rồi, không thể cứ kéo dài mãi.”
“Nương...” Lục Phượng Sương hiếm khi đỏ mặt.
“Nương biết, nương biết.”
Khó có dịp thấy đứa con gái luôn bình tĩnh lại lộ vẻ như vậy. Quách thị mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Lục Phượng Sương
Thế nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt Quách thị nhạt dần đi: “Nương biết con thích vị công tử bên phủ Quốc Công, con và cậu ta lại có tình nghĩa thanh mai trúc mã nhưng cô nương nhà họ Tô cũng chẳng phải hạng dễ đối phó. Ba người các con cứ quấn lấy nhau mãi... Lúc còn nhỏ thì còn nói được, nay đã đến tuổi bàn chuyện hôn nhân, con không thể vì cậu ta mà cứ lần lữa mãi.”
Thấy Lục Phượng Sương không nói gì, Quách thị dịu giọng hơn: “Nương biết vị công tử ấy dung mạo tuấn tú, gia thế hiển hách, tuổi tác lại tương xứng, con thích cậu ta là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng cái dở chính là ở chỗ cậu ta quá tốt, quá phù hợp mà đại tiểu thư nhà họ Tô cũng lại quá phù hợp.”
“Con và đại tiểu thư họ Tô cái gì cũng tranh, nàng ta cái gì cũng muốn giành với con, tranh qua giành lại, rốt cuộc lại để người khác ngư ông đắc lợi.”
“Định Quốc công trấn giữ biên cương, lao khổ công cao, trách nhiệm nặng nề khó thoát thân. Nhưng dù có khó đến đâu, nhân lúc hồi kinh báo cáo công vụ mà định hôn cho đứa con trai duy nhất, lẽ nào là việc không làm được?”
“Chỉ vì ở xa biên quan, đó mà cũng gọi là lý do ư?”
“Giờ chiến sự đã yên ổn lâu rồi, nghe các nương nương trong cung nói, năm nay Hoàng thượng rất có khả năng sẽ sớm triệu Quốc công hồi kinh.”
“Sương nhi, con rốt cuộc là không thể thiếu cậu ta hay chỉ nhất định muốn tranh hơn thua một hơi này?”
Thấy Lục Phượng Sương vẫn không đáp, Quách thị cũng không tiện ép quá đứa con gái vốn rất có chủ kiến của mình. Bà lấy khăn che mắt, khẽ lau khóe lệ.
“Di mẫu họ Thi là bạn thân khuê trung của nương, con gái nhà bà ấy năm ngoái đã thành thân, mấy hôm trước lại truyền đến tin vui, nương nghe mà lòng đầy ngưỡng mộ.”