“Được rồi, ý của đại tiểu thư là trước mắt chỉ để một mình ta theo sát hầu hạ Lục cô nương.” Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Với bản lĩnh và tuổi tác của họ, ở lại trong phủ đã coi như an dưỡng vinh nhàn. Nếu đông người ra tay mà vẫn bó tay với Lục cô nương, thì cả thể diện lẫn tay nghề đều mất sạch. Mối làm ăn lỗ vốn, tránh được thì tránh.
“Làm phiền Vương ma ma rồi, quả nhiên vẫn phải là Vương ma ma xuất mã.”
Trút được củ khoai nóng bỏng tay, các ma ma đều thầm thấy may mắn, đồng loạt cất lời tâng bốc Vương ma ma. Vương ma ma đối phó vài câu rồi trở về phòng thu dọn đồ đạc, nằm trên giường mở mắt chờ trời sáng.
Sáng hôm sau, Vương ma ma đến Trừng Tâm Uyển vấn an xong liền sang Tây Sương. Bên trong, nét mặt Lục Yến Chi đờ đẫn, theo nữ phu tử đọc sách trong tay. Đúng vậy, vì sự thất lễ khi thỉnh an của Lục Yến Chi, vị nữ phu tử này lại được mời trở lại.
Là người trong huân quý thế gia, Lục Yến Chi đương nhiên học nổi chữ nghĩa. Chẳng nói con cháu đích xuất hay công tử trong phủ, đến thứ nữ nhà phú quý bình thường cũng phải đọc sách, thường từ bảy tuổi học đến mười bốn tuổi, bằng không về nhà chồng không biết một chữ thì chẳng phải khiến người ta cười sao.
Trước khi bị cấm túc, phủ vừa tiễn vị phu tử này đi. Nay cấm túc được giải, vì biểu hiện của Lục Yến Chi, nữ phu tử lại được mời về, chuyên dạy một mình nàng. Thấy phu tử nhìn sang, Lục Yến Chi rút khăn thêu, dừng nơi khóe mắt, theo phản xạ suýt buột miệng câu “Tuổi trẻ tóc đen không biết sớm siêng học, đến khi đầu bạc mới hối hận đọc sách muộn”, thì chợt liếc thấy chiếc vòng vàng nơi cổ tay. Nhớ đến lời hứa với Lục Ấu An, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ.
Nữ phu tử đã sớm nghe nhiều chuyện trong phủ, mỉm cười dịu dàng bước tới, nhẹ nhàng nói với Lục Yến Chi: “Nào, Lục cô nương, mở Tấn - Lễ Học thiên chương thứ ba, trước hết chép mười lần.”
Sáng sớm, Quách thị hầu hạ xong lão phong quân liền cùng Lục Phượng Sương trở về Ngưng Huy Đường.
Thay y phục xong, dựa người tựa lên gối mềm, Quách thị nhận chén trà nóng từ tay Lục Phượng Sương, nhấp một ngụm, thoải mái khẽ thở ra, rồi hỏi: “Yến thưởng tuyết năm nay, con định dẫn ai trong phủ đi?”
Trong thiết lập của tiểu thuyết, triều Đại Tấn rất chuộng yến tiệc. Thưởng tuyết thì mở tiệc, thưởng hoa cũng mở tiệc, bốn mùa xuân hạ thu đông đều có yến hội, mà đối tượng mời phần lớn lại là các thiếu nam thiếu nữ quý tộc chưa thành thân.
Dĩ nhiên, trung tâm của những buổi yến này đều xoay quanh việc nữ chính tỏa sáng, các màn “vả mặt” kinh điển nối tiếp nhau xuất hiện. Lần thưởng tuyết này được tổ chức tại Mai Lâm Uyển của hoàng gia. Nghe tên “Mai Uyển” thì tưởng đơn giản nhưng đã dính đến danh nghĩa hoàng gia thì làm gì có chuyện giản đơn, cả một ngọn núi đều nằm trong phạm vi Mai Uyển.
Trên núi trồng đủ các giống mai: hồng mai đỏ rực như lửa, phấn mai lớp lớp chồng lên nhau, hoàng mai vàng óng ánh... Mùa đông có tuyết rơi, cả ngọn núi mai nở rộ rầm rộ, khí thế đặc biệt hùng vĩ. Đỉnh núi là khu vực dành riêng cho hoàng gia, còn yến hội lần này đặt trong khu vườn ở lưng chừng núi.
Vừa thưởng tuyết lại vừa thưởng hoa, thiệp mời cũng phát rất khéo. Ngoài những người được chỉ tên mời đích danh, phần còn lại được gửi tới các phủ cho con cái đích xuất nhưng trên thiệp lại không ghi rõ mời mấy người, có dẫn theo thứ nữ hay không hoàn toàn do từng phủ tự cân nhắc. Lại thêm người phát thiệp có địa vị rất lớn nên đôi khi cũng khiến vài gia đình nội trạch bất ổn, náo ra chuyện cười.