Tô Lâm Lang và Lục Phượng Sương từ khi vừa hiểu chuyện đã bị đẩy ra so tài, âm thầm ganh đua suốt gần mười năm. So gia thế, so học vấn, so dung mạo... thứ gì cũng phải so. Nói cho cùng, trên đời này e rằng không ai hiểu đối phương hơn hai người họ.
Ngươi viết chữ đẹp, ta nhất định phải đánh cờ cao tay hơn. Hôm nay ngươi gảy một khúc đàn hay, ngày mai ta liền có một bài thơ khiến người khác tán thưởng.
Tương tự như vậy, sự ganh đua về dung mạo giữa họ chưa từng dừng lại.
Đừng có nói mấy lời nhảm nhí kiểu chỉ coi trọng tài học, để ý đến nhan sắc là nông cạn. Ngươi thử đặt Lục Yến Chi ngày trước đứng cạnh Tô Lâm Lang xem, mọi người sẽ nghe lời ai?
Lục Phượng Sương thua là thua ở chỗ dung sắc hơi quá rực rỡ. Giống như ấn tượng quen thuộc của người đời về sắc màu phú quý huy hoàng của giới huân quý, không thanh nhã thoát tục như Tô Lâm Lang, tựa tiên nữ hạ phàm nên lúc nào cũng bị ép thấp hơn một bậc.
Nhưng bây giờ thì sao? Tô Lâm Lang còn có thể so với vị lục muội muội này của nàng ấy ư?
Thanh nhã thoát tục cũng được, phú quý diễm lệ cũng thế, tất cả cộng lại cũng không bằng nàng vung một tay.
Chính nàng mới là chuẩn mực của cái đẹp.
Sau này, nếu để Tô Lâm Lang tận mắt nhìn thấy vị lục muội muội này, không biết cái vẻ khiêm nhường mà thực chất đầy tự phụ kia còn có thể dày mặt bày ra được không.
Câu “đâu có đâu có” ấy, còn có thể dễ dàng thốt ra được nữa chăng?
Thấy sắc mặt Lục Phượng Sương trở nên kỳ lạ, Vương ma ma và Thanh Diên đều cúi đầu, bả vai run run. Lục Yến Chi vội vàng hoảng hốt nhận lỗi: “Ta biết sai rồi, đại tỷ. Sau này ta không dám nữa.”
Khoảnh khắc này, cũng không biết có phải cảm xúc cộng hưởng với nguyên chủ hay không, Lục Yến Chi lẩm bẩm nói: “Ta biết người trong phủ đều cười nhạo ta. Đại tỷ không thích ta bắt chước, vậy sau này ta sẽ không trang điểm nữa.”
Nói đến đây, trong mắt nàng thật sự dâng lên nước mắt.
Động tác gật đầu của Lục Phượng Sương khựng lại. Nàng ấy nhìn Lục Yến Chi, nhìn gò má hồng hào mềm mại như ngọc ấm đào non, nhìn đôi mắt ngấn lệ long lanh, trong lòng hiếm hoi mềm xuống vài phần.
Nàng ấy lấy từ trong tay áo ra chiếc khăn thêu đưa qua: “Ban đầu ta nghĩ, muội ở một mình một viện, bị ức hiếp cũng chẳng biết kêu ai nên mới gọi ngươi đến Trừng Tâm Viện. Không ngờ vừa vào viện đã khiến muội phải chịu ấm ức trước.”
“Ta còn chưa nói gì, muội đã khóc trước rồi. Các muội đều gọi ta một tiếng đại tỷ, lẽ nào ta thật sự đi bắt nạt các muội sao?”
Dựa vào tiếng xấu trước kia của Lục cô nương, đối với mục đích trang điểm vì cái ý nghĩ buồn cười này, Lục Phượng Sương hoàn toàn không nghi ngờ gì, quả thực đó là chuyện Lục Yến Chi có thể làm ra.
Lục Phượng Sương nhìn Lục Yến Chi. Ở khoảng cách gần như vậy, trước sức công phá của nhan sắc này, ngay cả nàng ấy cũng có chút hoảng hốt. Nàng ấy bất giác tưởng tượng đến cảnh mang người ra ngoài. Nhưng cuối cùng, Lục Phượng Sương vẫn đè nén được ý nghĩ đem người đi khoe khoang.
Đúng vậy, trông có vẻ lúc nào cũng ung dung tự tại, luôn “cao quý hào phóng” nhưng Lục Phượng Sương cũng chỉ có một chấp niệm là phải đè đầu Tô Lâm Lang.
Cũng giống như lúc nhìn rõ bộ mặt thật của Lục Yến Chi, ý nghĩ đầu tiên của nàng chính là đem người đến trước mặt Tô Lâm Lang.