Vừa rồi, Lục Yến Chi đã do dự trong phòng. Giằng co hồi lâu, cuối cùng nàng vẫn chọn không che giấu. Không biết sẽ phải ở Trừng Tâm Viện bao lâu, nếu che không kín hoặc lộ sơ hở, một thứ nữ cứ lén lút giấu giếm rất dễ khiến người ta mang ấn tượng tâm tư u ám. Một khi ấn tượng ấy đã hình thành lại thêm dung mạo thế này, những ngày sau đó sẽ rất khó sống.
Con người quý ở chỗ biết rõ mình. Lục Yến Chi hiểu rõ vị trí và can đảm của bản thân. Giống như ở thời hiện đại, cho dù tăng ca đến mức muốn nôn, nàng cũng chỉ dám lén mắng sếp tồi sau lưng, chứ không có gan ném đơn xin nghỉ việc thẳng vào mặt người ta.
Cũng vậy, trong hầu phủ đích – thứ phân cấp nghiêm ngặt này, sinh tử vinh nhục của kẻ dưới đều nằm trong tay người trên.
Khi vừa xuyên đến, Lục Yến Chi còn có dũng khí thử nhịn ăn nhịn uống xem có thể xuyên về được không. Nhưng càng về sau, dũng khí ấy càng nhỏ dần, nhỏ đến mức nàng bắt đầu ôm suy nghĩ “chết tử tế không bằng sống tạm bợ”. Lại nửa năm trôi qua, nhẫn nhịn mãi thành quen. Hiện giờ đến cả một câu sai khiến buột miệng, một quyết định tùy ý của Lục Phượng Sương, nàng cũng chẳng còn cách nào phản kháng.
Tất cả cảm giác đắc ý và những khoe khoang nông cạn ấy đều tan thành mây khói dưới những ánh mắt dò xét này. Lòng hư vinh vốn hơi phồng lên của Lục Yến Chi như bị “bốp” một cái, chọc vỡ. Nàng không quen bị mọi người nhìn chằm chằm như vậy. Nàng bị nhìn trần trụi đến mức khó chịu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, lại cất tiếng gọi một lần nữa: “Đại tỷ?”
“Lục...” Lục Phượng Sương chợt nhận ra giọng mình khàn đặc đến không ra hình dạng, liền che giấu bằng cách khẽ ho vài tiếng. Vương ma ma và Thanh Diên cũng tự kiềm chế, thu ánh mắt lại.
“Lục muội.”
Sau một tiếng thở dài đầy ẩn ý, Lục Phượng Sương vẫn không nhịn được hỏi: “Trước kia, trang điểm cho lục muội là ai vậy?”
Hỏi ra để nàng ấy mở mang tầm mắt. Thật sự là Lục Phượng Sương vừa kinh ngạc trước dung mạo rực rỡ của Lục Yến Chi, vừa cảm khái trước người từng trang điểm cho nàng. Phải là thủ pháp “quỷ thủ thần công” đến mức nào mới có thể phá nát nền tảng này thành ra như vậy?
“Trước kia là di nương dạy ta trang điểm, sau này...”
Đang nói, Lục Yến Chi lén liếc nhìn Lục Phượng Sương. Thấy nàng chỉ tò mò chứ không có vẻ trách cứ, mới nhỏ giọng tiếp: “Sau này... người trong kinh thành đều khen Tô gia tiểu thư và đại tỷ, nên ta... ta không nhịn được mà bắt chước hai người.”
Lục Phượng Sương chỉ cảm thấy tim mình nhói lên một cái. Như bị dao đâm xuyên ngực, nàng ấy sững sờ nhìn Lục Yến Chi, lặp lại: “Bắt chước... chúng ta?”
“Vâng.” Tai Lục Yến Chi đỏ bừng. Mang tâm thế “thành khẩn thì được khoan hồng”, nàng nói tiếp: “Những loại son phấn thịnh hành trong kinh thành, ta đều có.”
“Ta thích đôi mắt của đại tỷ, mắt đại tỷ hơi dài một chút nên ta cũng học cách kéo dài đuôi mắt, còn miệng của Tô gia tiểu thư, ta lại dùng son vẽ ở khóe môi...”
Ha.
Nghe Lục Yến Chi nói vậy, Lục Phượng Sương không nhịn được mà bật cười. Vị lục muội này của nàng, quả thực là một người thú vị, theo đủ mọi nghĩa.
Lục Phượng Sương nhìn gương mặt của Lục Yến Chi, nghe nàng miêu tả, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ lúc nào cũng giữ kẽ của Tô Lâm Lang.
Tô Lâm Lang bề ngoài thoát tục như chẳng vướng khói trần, lúc nào cũng khiêm nhường nói rằng dung mạo chỉ là thứ yếu, tài đức phẩm hạnh mới là quan trọng. Những lời ấy nói cho người ngoài nghe thì cũng thôi đi, nhưng giữa nàng ta và Lục Phượng Sương, ai không rõ ai?