Doãn Bắc Bắc cũng nhìn thấy Tang Đồ.
"Cô mặc cái gì thế này? Xấu chết đi được." Doãn Bắc Bắc khó chịu nhìn Tang Đồ từ đầu đến chân. Bỗng đổi sắc mặt, hả hê nói: "Cô đập đầu hỏng rồi à?"
Tang Đồ lắc đầu, thành thật trả lời: "Chỉ khâu hai mũi thôi."
Bạn thân đồng nghĩa với bạn tốt. Chó luôn trung thực và trung thành với bạn tốt của mình.
Đang nói chuyện thì một cơn gió lạnh thổi qua, Doãn Bắc Bắc lạnh run lên, bất giác co người lại.
"Cậu lạnh à?" Tang Đồ khoác chiếc áo lông mềm mại, nghiêng đầu hỏi.
Nhìn cô ấy có vẻ không thoải mái lắm.
"Sao mà tôi lạnh được!" Doãn Bắc Bắc không cần suy nghĩ đã phản bác.
Hai người họ lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đến lớn không ngừng cạnh tranh. Từ việc tã ai màu hồng có viền ren đẹp hơn, đến việc túi ai là phiên bản giới hạn duy nhất trên thế giới, cái gì cũng phải tranh đấu, so bì.
"Thời tiết thế này với tôi chẳng là gì. Tang Đồ cô đúng là không ổn!" Doãn Bắc Bắc như nắm được thóp của Tang Đồ, tinh thần phấn chấn: "Cô sinh sau tôi hai mươi tám ngày bảy giờ, thân thể còn kém hơn tôi. Cô yếu quá!"
Người đi đường vừa đi ngang qua: "..."
Đây là kiểu so sánh gì vậy?
Chưa kịp để Doãn Bắc Bắc đắc ý xong, trên người bỗng nhiên thấy ấm lên. Cô bị Tang Đồ quấn trọn trong áo khoác.
Bên tai còn nghe thấy một câu lẩm bẩm.
"Tôi quả thực không ổn."
Tang Đồ không chịu được lỗi. Còn trên người Doãn Bắc Bắc thì đầy những lỗi màu đỏ, rõ ràng.
[Cơ thể không thoải mái], [Đau bụng kinh], [Tay chân lạnh buốt], [Đau lưng đau eo], [Trời lạnh thế này chết người mất]
Những chữ màu đỏ như vậy treo trên người Doãn Bắc Bắc. Cô ấy khó chịu cực độ nhưng vẫn sĩ diện.
Nhưng Tang Đồ thì không có chút nghi ngờ nào về lời cô ấy nói. Bạn tốt sẽ không nói dối. Vậy thì chỉ có thể là cơ thể cô ấy gặp vấn đề.
Hiểu ra rồi, Tang Đồ không chần chừ mà làm luôn hành động vừa rồi, còn vỗ nhẹ lên lưng Doãn Bắc Bắc để an ủi. Đừng lo, cô sẽ sửa hết lỗi trên người cô ấy.
Doãn Bắc Bắc cứng đờ toàn thân. Tang Đồ điên rồi sao? Hay cô ấy lạnh quá đến mức sinh ảo giác rồi?
"Cô..." Doãn Bắc Bắc mở miệng, chưa kịp nói gì thì lại cảm thấy áo khoác được quấn chặt thêm một chút.
"Sẽ nhanh thôi."
Tang Đồ kéo dài âm cuối, lại chui sâu hơn vào áo. Cùng lúc đó, cô cũng co vào trong chiếc áo rộng, cuối cùng cằm tựa lên vai đối phương một cách tự nhiên. Như vậy thì sửa lỗi sẽ nhanh hơn!
Cảm giác được sức nặng trên vai, Doãn Bắc Bắc khẽ run lên. Hai người gần như không còn khoảng cách. Cô ấy có thể ngửi thấy mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt từ người đối phương.
Chẳng dễ chịu chút nào. Cái đồ ngốc này, vì một người đàn ông mà bị thương, thật mất mặt!
Nhưng... cái ôm này thực sự rất ấm áp, như đang sưởi ấm bằng lò nhỏ.
Doãn Bắc Bắc cảm thấy không thoải mái. Cô ấy bấm bấm ngón tay, mắt nhìn loạn khắp nơi. Cuối cùng dừng lại trên bộ đồ bệnh nhân của Tang Đồ. Nhìn kỹ, bộ đồ sọc xanh trắng xấu xí này lại cũng khá dễ nhìn.
Rất nhanh, những lỗi trên người Doãn Bắc Bắc biến mất. Tang Đồ buông cô ra, lùi lại một bước.
Doãn Bắc Bắc cảm thấy lạnh toát toàn thân, bất giác có chút thất vọng. Nhưng ngay giây sau, chiếc áo lông mềm mại lại khoác trở lại lên người cô ấy.
Tang Đồ tự nhiên nắm tay cô ấy, đi vào nhà hàng. Cô cần tiếp tục làm theo kịch bản.