Cơm Nắm có vẻ rất sợ ngứa, nhanh chóng né tránh.
[Kịch bản không ghi rõ, vật chủ có thể tự do phát huy.]
[Cố lên~~ Trước 2 giờ sáng nay, chúng ta nhất định có thể hoàn thành!]
Tang Đồ: "..."
Tang Đồ nghĩ không ra. Cô theo thói quen muốn vuốt ve tai chó của mình để tìm kiếm cảm giác an toàn nhưng lại chẳng sờ thấy gì.
Ngay lúc này, xe dừng lại.
"Thưa tiểu thư, đến nơi rồi ạ." Tài xế nhỏ giọng nhắc nhở.
Tang Đồ nhìn ra ngoài cửa sổ, đó là một nhà hàng nổi tiếng trên mạng. Bây giờ đã là hai ba giờ chiều nhưng bên ngoài nhà hàng vẫn có rất nhiều người xếp hàng.
Mặc dù không biết phải hoàn thành Cốt truyện 1 như thế nào nhưng kịch bản đã ghi rất rõ ràng "Việc phải làm ngay" sau khi cô tỉnh dậy.
[Tang Đồ vừa tỉnh dậy, không kịp để ý đến vết thương trên trán, đã vội vàng xem điện thoại. # Tang Đồ dùng quy tắc ngầm với Ảnh đế Hứa Văn Quang không thành, xấu hổ phải nhập viện# từ khóa này đứng đầu bảng tìm kiếm hot nhất...]
[... Nhưng rất nhanh sau đó, tin nhắn từ thám tử tư đã chuyển hướng sự chú ý của Tang Đồ. Không biết đã nhìn thấy gì, cô tức giận đùng đùng rời khỏi bệnh viện đến một nhà hàng nổi tiếng trên mạng. Chưa kịp xuống xe đã nhìn thấy "cô bạn thân" của mình, trong lòng cô thầm chửi một câu "Xui xẻo", tức giận đập cửa xe bước xuống.]
Tang Đồ xem lại kịch bản một lần nữa, mở cửa xe.
"Thưa tiểu thư, áo khoác của cô đây ạ."
Tài xế ân cần đưa cho cô một chiếc áo khoác dài đắt tiền. Vào mùa đông giá lạnh, nếu vị tổ tông này lại khiến bản thân bị cảm lạnh thì những người làm công ăn lương như họ sẽ là người xui xẻo.
"Cảm ơn."
Giọng nói của Tang Đồ trong trẻo dễ nghe, có chút ngoan ngoãn. Cô nhận lấy áo khoác mặc vào. Đây là một chiếc áo khoác lông thú nhân tạo. Bộ lông cáo giả màu trắng như tuyết mềm mại và dày, giống như chìm vào trong mây vậy.
Cảm giác mềm mại khiến Tang Đồ không khỏi nheo mắt lại. Có thêm một chút cảm giác an toàn.
Cho đến khi cô mở cửa xe bước xuống, vẻ mặt của tài xế vẫn còn giữ nguyên sự khó tin.
Cô tiểu thư nhà họ Tang luôn kênh kiệu kia, vậy mà lại nói "Cảm ơn" với anh ta sao? Chắc chắn là anh ta bị ảo giác rồi. Tài xế xoa mặt, cố gắng để mình tỉnh táo hơn một chút.
Tang Đồ vừa xuống xe, Cơm Nắm lập tức lên tiếng nhắc nhở.
[Đập cửa xe!]
[Phải dữ tợn một chút, kiểu gào lên như "Grrr…" ấy.]
Quả cầu cơ khí màu trắng đột nhiên biến thành một chú hổ con, gầm lên một tiếng dữ dằn.
Tang Đồ ngoan ngoãn mở cửa xe lại. Sau đó đứng trước mặt tài xế, cô căng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hạnh mở to.
"Rầm!"
Cánh cửa xe phát ra một tiếng động lớn. Cơ thể tài xế theo bản năng run lên một cái nhưng trên mặt lại nở một nụ cười mãn nguyện.
Đúng là như vậy! Khí thế dọa chết người này, mới đúng là phong cách của đại tiểu thư.
Tài xế thở phào, tim trở về chỗ cũ. Nhưng vừa rồi anh ta lại cảm thấy đại tiểu thư có chút dễ thương? Xì... Thật là tội lỗi!
[Yeah, nhiệm vụ hoàn thành~]
Cơm Nắm vui vẻ tung hoa.
Tang Đồ xoa xoa má mình, có chút đắc ý. Cô cũng biết làm người khác sợ rồi! Đợi về sau, biết đâu lại đi ứng tuyển làm NPC dọa người chơi.
Nghĩ vậy, bước chân Tang Đồ nhanh hơn.
Trong tiết trời đông lạnh buốt, Doãn Bắc Bắc mặc một chiếc váy ngắn thiết kế cao cấp, đôi chân thon dài đi đôi bốt cao đến đầu gối màu hồng, tinh tế như búp bê đắt nhất trong tủ kính.