Muội Muội Đừng Trốn, Để Ca Ca Thương Yêu Nàng!

Chương 26: Người bạn cũ

Trước Sau

break

- ŧıểυ thư, có người muốn gặp người. Là công tử họ Đinh nào đó… - Thu Đào nhập ngừng cắt ngang tâm hồn đang thả trôi theo sông của nàng.

- Đinh công tử? Hình như ta không có quen ai như vậy? – Cẩn Nhu khẽ nhíu mày, cẩn thận nhớ lại xem nàng từng quen biết người này hay không. Vì toàn thích ở nhà, số người nàng giao du hầu như không có mấy người, nếu có thì theo trí nhớ của nàng cũng chỉ là ŧıểυ thư, chứ làm gì có công tử nào.

- Thất lễ! Thất lễ! ŧıểυ thư đây có phải A Nhu ở thôn Mạc khê vùng Đạt Châu đấy không?

Cẩn Nhu đưa mắt về phía giọng nói đang phát ra. Hai gia đinh cao to đang đứng chắn trước mặt hắn, nhưng nàng vẫn thấy được đó là một nam nhân trẻ tuổi, xấp xỉ tuổi nàng, tướng mạo hài hòa, trang phục xanh lam chỉnh tề sạch sẽ, toát ra khí chất đoan chính đứng đắn. 

- Vị đây là… chúng ta thực sự có quen biết? – Cẩn Nhu đánh giá hắn một lúc mới cất tiếng.

- Nếu người thật sự là A Nhu, thì chúng ta thực sự quen biết. Ta là Đinh Khâm đây, hàng xóm ở bên cạnh nhà Bội Khải. – Vị công tử áo xanh lam mỉm cười.

Những mảnh kí ức mơ hồ chợt lùa về. Đây là đứa trẻ mặt mũi nhọ nhem, tính tình nghịch ngợm, thỉnh thoảng rủ nàng trốn khỏi ruộng nhà Bội Khải để lén đi chơi lúc xưa hay sao?

- Đinh… Đinh Khâm đấy sao? Ta thực sự không thể nhận ra ngươi! – Cẩn Nhu mở to mắt. Lần cuối gặp hắn đã là chuyện của tám chín năm về trước.

- Đúng vậy! Vừa nãy nhìn ngươi đứng ngoài lan can, ta cũng suýt không nhận ra. Song nhìn kĩ lại thì đôi mắt của ngươi vẫn không có gì thay đổi nhiều.

Ngạc nhiên nhìn Đinh Khâm từ trên xuống dưới một lượt, xác định là người quen cũ, nàng liền mời hắn vào uống trà trò chuyện.

- Ngươi thi đỗ thám hoa? Giờ đang ở trong Hàn Lâm Viện? - Nàng bất ngờ việc Đinh Khâm bước đi trên con đường quan lộ. – Với tính cách của ngươi không phải thích hợp với chuyện đi đánh nhau hơn sao?

- Ngươi nói ta thế chẳng khác nào chê ta thiếu đầu óc, chỉ có thể làm một kẻ võ biền vậy. Bản công tử trước giờ vốn là người có đầu óc, nếu không dùng nó thì thật là có lỗi với bản thân. - Đinh Khâm nói cùng bộ mặt đầy kiêu ngạo, bày bộ dạng như hồi còn bé. Thường sau khi bày trò phá làng phá xóm mà không bị phát hiện, hắn hay hếch mặt lên cho Cẩn Nhu xem như vậy. 

- Ồ, thế cơ à? – Cẩn Nhu bĩu môi, giả vờ không tin tưởng lắm.

- Giờ ngươi không thể khinh thường ta được đâu nhé, ở thôn Mạc Khê bây giờ, ta là niềm tự hào lớn lao đấy.

- Ta biết, ta biết! Ta còn biết có khi ngươi là vị quan duy nhất trong Hàn Lâm Viện có vết sẹo ở chân. Thế nào, ta nói chuẩn chứ, vết cắn của con chó nhà lão Trương vẫn còn chứ? – Cẩn Nhu cười đùa, chọc lại hắn.

Đinh Khâm bị nói trúng điểm yếu, cổ họng nghẹn lại, cuối cùng chỉ thốt ra vài từ bất lực:

- Ngươi nhớ gì không nhớ, sao lại nhớ chuyện mất mặt đó…

Thấy hắn bị mình chọc đến đỏ mặt, Cẩn Nhu lập tức cười ha ha.

Thái độ của Cẩn Nhu trở nên hoạt bát, khác hẳn với ngày thường, khiến cho Thu Đào đứng ở bên cạnh khá ngạc nhiên. Vị cố nhân này có thể khiến ŧıểυ thư tự nhiên vui vẻ như vậy? Thoại bản vị phu nhân bỏ trốn khỏi nhà chồng cùng gian phu lúc chiều lại hiện lên trong đầu Thu Đào. Cơ mà, ŧıểυ nha hoàn lập tức lắc đầu, không đúng, không đúng, nàng nghĩ gì thế, ŧıểυ thư của nàng chưa xuất giá đâu.

Nhưng mà Hầu gia… Thu Đào bỗng chốc cảm thấy ớn lạnh, sao có cảm giác Hầu gia đang ở đâu đó quan sát ŧıểυ thư.

- Phụ mẫu ngươi mất rồi sao? – Cẩn Nhu nghe Đinh Khâm nói về gia cảnh hiện tại mà sững sờ.

- Cách đây một năm, sau khi ta vào Hàn Lâm Viện không lâu. Ta buồn vì chưa tận hiếu với họ. – Đinh Khâm thở dài thườn thượt.

- Đừng nghĩ nhiều, ngươi có thể đạt công danh như bây giờ, chắc hẳn họ rất vui. Để không phụ lòng phụ mẫu, ngươi cũng phải sống thật tốt.

Cẩn Nhu nhớ ra một chuyện. Mẹ hắn bước qua tứ tuần và cha hắn cũng hơn năm mươi khi hắn được sinh ra. Đinh Khâm là đứa con duy nhất trong nhà. Trước đó, mấy chục năm hai người đều không sinh được con, bao năm chạy chữa tứ phương, cầu xin thần phật. Cuối cùng, giống như ông trời đã nghe thấu ước nguyện của họ, cho họ một đứa con trai.

Đinh Khâm nghe Cẩn Nhu khuyên nhủ thì gật nhẹ, trong mắt bớt đi sự buồn bã.

- Hồi đó, ta tưởng ngươi lên kinh để làm nha hoàn, không ngờ lại được làm đại ŧıểυ thư ở trong phủ quốc công. Vừa rồi nghe nói thân phận ngươi bị bại lộ, phủ quốc công không ghét bỏ vẫn thu nhận ngươi. Cẩn Nhu, ngươi quả là có phúc khí. – Để không khí không bị trầm xuống, Đinh Khâm liền lái sang chuyện của nàng. - A Nhu, không chỉ là phúc khí, ngươi đã không còn là con nhóc gầy gò loắt choắt nữa, giờ ngươi đã trở thành mĩ nhân thực thụ rồi. 

- Chuyện ta trở thành mĩ nhân không phải là chuyện hiển nhiên sao? - Cẩn Nhu bày ra một vẻ mặt nghịch ngợm hiếm có, tiếp lời hắn, nàng không quá khách sáo với Đinh Khâm. - Dù sao cũng cám ơn lời khen của ngươi.

- Chỉ là ta thắc mắc, một mĩ nhân như ngươi tối nay sao không đi hẹn hò với lang quân nào, lại ở trong lầu các này một mình thưởng trăng như vậy.

- À, chuyện đó… - Cẩn Nhu không biết mở lời như thế nào, đúng là nhiều nữ tử vào tối nay sẽ hẹn hò với tình lang, định ước trăm năm gì đó. Rồi nam nhân hứa hẹn sẽ cho người đến cửa cầu thân gì đó. Nếu gia đình nhà gái vừa mắt nhà trai thì hôn sự ắt sẽ thành, nhanh chóng kết duyên thành phu thê. Thời đại phồn hoa hưng thịnh, phong tục quy củ vẫn giữ, nhưng cởi mở hơn so với nhiều triều đại trước.

- Ngươi năm nay đã mười tám hơn rồi đúng không, chẳng lẽ vẫn chưa có ai đến hỏi? – Đinh Khâm không khỏi thắc mắc.

- Trước đây ta từng có hôn ước, nhưng vị công tử bên kia đã bỏ trốn cùng cô nương trong lòng hắn, bốn tháng trước nhà hắn đến từ hôn rồi. - Cẩn Nhu thờ ơ nói.

Đinh Khâm tức giận, đập xuống bàn một tiếng thật to.

- Không biết tốt xấu, sao hắn lại làm ra chuyện hồ đồ như thế?

- Lúc đấy danh phận ta giả dối, là ŧıểυ thư của Cao gia nên ta mới có mối hôn sự đó. Ta không tốt đẹp, dùng hắn như là con đường lui an toàn khi bị bại lộ. Hắn không phải với ta, ta cũng không phải với hắn. Hắn hồ đồ như vậy có khi là chuyện tốt. – Cẩn Nhu cảm thán nói.

Đinh Khâm tỏ vẻ suy tư khi nghe nàng nói, tiếp đó liền cất lời:

- Cẩn Nhu, nếu giờ ngươi không có mối duyên nào, liền gả cho ta đi! Giờ tiền đồ của ta không tệ, thậm chí còn hơn cả vị hôn phu cũ của ngươi!

- Ngươi đừng nói bậy! –  Cẩn Nhu nghiêm mặt xua tay. – Hiện giờ ta đang sống rất tốt, ta thấy bản thân chưa cần phải gả cho ai.

- Ngươi nói gì vậy? Nam cưới nữ gả là chuyện hiển nhiên khi ngươi đã trưởng thành. – Đinh Khâm không phục.

- Đinh Khâm, ngươi chỉ là đang nghe câu chuyện kia, vì bất bình hộ ta mà thương hại muốn cưới ta, chuyện ấy là xúc động không nên có. Ngươi nên để vị trí thê tử của mình cho một cô nương mà ngươi thật lòng muốn lấy ấy.

- Ta là thật lòng… - Đinh Khâm nhẹ nhàng đáp, vươn tay ra muốn nắm lấy tay Cẩn Nhu.

Cẩn Nhu hốt hoảng rụt tay tránh né, nam nhân liền biểu lộ sự thất vọng buồn bã. Nàng không hiểu sao từ việc ôn chuyện cũ lại chuyển sang tình huống khó xử này với hắn. Nàng lập tức đánh lảng chủ đề, hỏi về mấy người bạn cũ đang sống ở quê. Đinh Khâm thỉnh thoảng vẫn về Mạc Khê, nên nắm rõ nhiều chuyện, kể lại cho Cẩn Nhu mấy chuyện, đa số bọn họ đều lập gia đình, đẻ mấy đứa con. Không khí lúng túng giữa hai người liền dịu đi.

Lúc sau, khi đã muộn, Cẩn Nhu cáo từ hắn trước, nàng còn phải đi tìm Cẩn Huệ để cùng nhau hồi phủ. Đinh Khâm cũng không níu kéo, chỉ nhắc nàng là hắn sẽ liên lạc sau.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc