Vừa về đến phủ ở kinh thành, Cẩn Nhu ngay lập tức đến chỗ đại phu nhân thỉnh tội. Đại phu nhân bình thường vốn nghiêm khắc, quy củ. Nhưng bà không phải người máu lạnh. Tuy bà ít quan tâm đến Cẩn Nhu song bà cũng là người chứng kiến hình ảnh nàng trưởng thành. Nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện, bà đương nhiên có hảo cảm với nàng.
Không chỉ thế, năm xưa Cẩn Huệ suýt nữa bị bọn bắt cóc bóp chết, nhờ nàng mà Cẩn Huệ nhặt lại được cái mạng, chân tay lành lặn. Đại phu nhân có tức giận chuyện nàng và tam phu nhân dám lừa dối qua mặt Cao gia, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đuổi cổ nàng ra khỏi phủ. Thực tình mà nói, vị phu quân tự phụ mắt cao hơn đầu của bà dễ dàng bị tam phu nhân lừa như thế, không hiểu sao bà lại có chút sảng khoái ở trong lòng.
Nàng trở về, bà mắng vốn mấy câu vì chưa đâu vào đâu mà nàng đã tự ý bỏ chạy khỏi phủ. Cuối cùng, sau khi trút giận, bà lại cùng Cẩn Nhu chuyện trò về chuyện xưa cũ năm đó.
- Năm đó, sức khỏe của lão gia yếu dần, biết không còn nhiều thời gian, ông ấy chỉ muốn gặp con gái lần cuối. Mục đích năm đó cho người về Đạt Châu, là tìm lại con gái chứ không phải là Bội Duệ.
Đại phu nhân nói đến đây, liền liếc mắt nhìn Cẩn Nhu.
- Con hiểu rồi chứ?
Cẩn Nhu sao có thể không hiểu ý tứ trong lời nói của đại phu nhân, liền nhẹ nhàng gật đầu.
Năm đó ở nhà Bội Khải quá khổ sở, cả nàng và Bội Duệ đều bị Bội Khải coi như những kẻ ăn bám, không chỉ mắng mỏ còn bắt làm đủ thức cực nhọc. Ngày qua ngày, ở trong căn phòng rách nát gió lùa, vừa làm việc nặng thêm ăn không đủ no, sức khỏe Bội Duệ yếu đi nhanh chóng, thời tiết thay đổi một chút là ốm bệnh.
Người của Cao gia đến đón, là cơ hội duy nhất để rời khỏi. Dù sao thì bà không sống được bao lâu nữa, về lại chốn cao quý kia hưởng chút thoải mái dễ chịu trong những năm tháng còn lại không phải là tốt hơn sao.
Bội Duệ hiểu ra, muốn về lại Cao gia chỉ có cách là đi theo Cẩn Châu về. Nhưng Cẩn Châu mất rồi, đành nhắm mắt làm liều để cho đứa cháu gái của mình giả dạng con mình. Cẩn Nhu là cháu gái của bà, giống bà vài ba phần, là người thích hợp nhất để giả mạo. Dẫu gì thì bản thân bà cũng chỉ là thiếp, Cẩn Châu là một vị ŧıểυ thư không quan trọng lắm, sẽ không có mấy người quan tâm. Đã quá khổ rồi, bà còn gì để mất.
Không chỉ với Bội Duệ, mà đối với Cẩn Nhu cũng vậy. Khi Cẩn Nhu đến tuổi thành niên, với tính cách tham lam của Bội Khải, không bán nàng làm kĩ nữ mà gả nàng làm thiếp của lão già giàu có nào đó trong vùng đã là phúc đức lắm rồi.
Cẩn Nhu biết nàng đang sống một cuộc sống tốt hơn nhiều so với ngày xưa, và tất cả những điều này đều nhờ Bội Duệ. Nàng biết ơn dì nàng, nàng trân trọng nó.
- Thân phận của con bây giờ trong phủ chính là cháu của tam phu nhân. Ta đã gạch tên con thay thế tên Cẩn Châu vào gia phả của họ Cao.
- Vâng, phu nhân làm vậy là đúng. – Cẩn Nhu cúi đầu đáp. Trong lòng nàng hoàn toàn thoải mái, sau bao năm thấp thỏm sợ bại lộ, cuối cùng đã đến ngày này.
- Con yên tâm, cho dù là ở thân phận nào, phủ quốc công đều sẽ không khi dễ con. Đợi qua thời gian nữa mọi chuyện lắng xuống, ta liền tìm cho con một mối hôn sự tốt. Không kiếm được ở kinh thành, thì kiếm được ở chỗ khác, con xem ta có đứa cháu họ ở Thục Hòa…
Cẩn Nhu toát mồ hôi khi nghe đại phu nhân ȶᏂασ ȶᏂασ bất tuyệt. Đại phu nhân sao ngay lúc này lại quan tâm đến chuyện đại sự của nàng như vậy. Thực sự do chuyện từ hôn lúc trước và lộ chuyện thiên kim giả, danh tiếng của nàng ở kinh thành hiện tại đúng là không được tốt. Trong thời gian gần, chắc chắn là không ai dám đến hỏi cưới nàng.
Hơn nữa, bây giờ nàng và Cao Huyền như vậy, nàng làm sao có tâm tư gả cho người khác. Nghĩ đến đây, nàng chột dạ nhìn sang đại phu nhân, nếu mối quan hệ của nàng và hắn bị phát hiện, liệu bà có tức giận đổi ý muốn đuổi nàng đi không? Cẩn Nhu bỗng chốc cảm thấy đau đầu. Nàng vẫn là cố gắng tích nhiều vàng bạc châu báu để phòng hờ trường hợp xấu thì hơn.
Huyên thuyên một lúc, đại phu nhân mới thả nàng đi. Trên đường về viện ở thì đụng nhị phu nhân, Cẩn Nhu lên tiếng chào hỏi thì bà ta liền trợn mắt hừ một tiếng.
Nhìn bóng dáng của nhị phu nhân tức giận rời đi, Cẩn nhu chỉ khẽ thở nhẹ ra một hơi. Sau khi bại lộ, không phải ai ở Cao gia cũng chào đón nàng, mà trong những người không chào đón nàng nhất, chắc chắn có nhị phu nhân đứng đầu. Chẳng qua đại phu nhân đã ra mặt, Cao Huyền chính tay đưa nàng trở về nên hầu như mọi người không ai dám hó hé gì nhiều, cùng lắm tỏ chút thái độ không hài lòng mà thôi.
Vậy đã sao, sau khi bại lộ thân phân phận, kết quả đối với nàng như vậy là tốt lắm rồi.
***
Không bao lâu thì đến giữa thu, đường phố kinh thành trở nên sặc sỡ với muôn vàn lồng đèn được treo lên. Buổi tối, hàng vạn chiếc đèn tỏa ra ánh quang rực rỡ, nhảy múa trong gió để vui mừng lễ hội trăng rằm to nhất năm này.
Để cho nàng đỡ buồn chán, Cẩn Huệ rủ nàng ra khỏi phủ để đi chơi. Cao Huyền biết liền ngỏ ý định đi cùng nhưng lúc sau lại bị triệu kiến vào cung đột ngột.
Hắn đành ngậm ngùi mang quà đã chuẩn bị từ trước mang tới cho nàng, còn không quên thừa cơ hung hăng hôn nàng một cái. Lúc đó đang là giấc ngủ trưa của Cẩn Nhu, rõ ràng là đang mộng đẹp lại bị cái hôn của nam nhân đánh thức, mơ màng tỉnh dậy.
Sau đó, nàng nghe Cao Huyền dặn dò gì đó, nào là hắn sẽ bố trí người bảo vệ để hai tỷ muội đi chơi vui vẻ, nào là gần đây kinh thành không yên ổn, nàng phải hành sự cẩn thận. Cẩn Nhu trong cơn buồn ngủ, gật đầu như gà mổ thóc theo phản xạ, chẳng biết có nghe lọt tai lời nào của hắn không.
Cao Huyền rời đi, nàng liền lăn kềnh ra ngủ tiếp đến tận khi chiều muộn mới tỉnh.
Đến khi bị Thu Đào ấn nàng ngồi trước gương chải chuốt, nàng vẫn còn che miệng để ngáp một cái. Nhìn trên giá có chiếc váy lạ hoắc, nàng mới ngờ nghệch hỏi:
- Ủa, bộ y phục này ở đâu ra vậy?
- Chiều nay Hầu gia mang tới, ŧıểυ thư không nhớ gì sao?
Cẩn Nhu lúc này mới cau mày lẩm bẩm:
- Hình như là có chuyện đó.
Từ khi trở về phủ quốc công, Cao Huyền rất biết cách thu liễm, giữ khoảng cách đúng mực với nàng. Đối với tình hình này, Cẩn Nhu chỉ có thể gật gù hắn hành xử như vậy mới đúng. Nếu hắn càn rỡ như ở sơn trang kia, chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ bị đại phu nhân hay người khác phát hiện ra.
Với lại, gần đây Cao Huyền quả thật rất bận, lần nào về tới phủ cũng muộn mà chưa ăn gì. Thu Đào không hiểu sao lại nảy ra ý tưởng bảo nàng làm chút đồ ăn mang sang cho hắn. Cẩn Nhu ngay lập tức trợn mắt bảo với Thu Đào, hắn thiếu chút đồ ăn này sao, quản gia chắc chắn sẽ lo cho hắn. Nàng chưa ngốc tới mức lạy ông tôi ở bụi này cho người khác biết.
Thu Đào chỉ cảm thấy ŧıểυ thư của mình chuyện gì cũng khéo, song đụng đến chuyện tình cảm nam nữ lại y như khúc gỗ. Chuyện đưa đồ ăn thiếu gì cách kín đáo để làm. Nàng có ảo giác, ŧıểυ thư khá là vô tâm với hầu gia, chính xác là không thích hầu gia đến quấy rầy mình. Mặc dù ŧıểυ thư lớn hơn nàng mấy tuổi, nhưng nàng chưa bao giờ thầm thương trộm nhớ hay yêu đương với ai.
Bất giác, Thu Đào nghĩ đến mấy thoại bản gần đây được một tỷ tỷ trong phòng hầu kể trong lúc rảnh. Thoại bản viết về một vị ŧıểυ thư kết hôn theo ý cha mẹ, gả về nhà chồng mấy năm rất an ổn, lo toan việc nhà chồng chu toàn đâu ra đấy. Vị phu nhân này vô ái, không yêu phu quân của mình nên chăm chỉ nạp thiếp cho hắn. Đùng một ngày, vị phu quân này mang về một nam nhân tuấn kiệt, là ân nhân cứu mạng của phu quân nàng. Dây dưa thế nào, vị phu nhân này lại rơi vào lưới tình với vị nam nhân kia, còn cùng hắn bỏ trốn khỏi nhà chồng đi thật xa, lang bạt chân trời góc bể. Mấy tỷ muội trong phòng nàng vừa vểnh tai nghe vừa cười đùa, ôi người nào càng chưa từng yêu bao giờ, mắc vào lưới tình lại càng bùng cháy.
Thu đào chả hiểu sao lại thấy ŧıểυ thư nhà mình tương lai sẽ giống vị phu nhân ấy, khẽ rùng mình một cái. Nhưng rất nhanh nàng dập tắt đi ý nghĩ đó trong đầu, ŧıểυ thư không phải người như vậy. ŧıểυ thư là kiểu:
- Người không có tình yêu thì vẫn có thể sống nhăn được. Nhưng không có gạo ăn với nhà ở thì sẽ chết thật đấy!
Thu Đào khẽ gật gù, đúng vậy, ŧıểυ thư chính là như vậy.
Cẩn Nhu nhìn ŧıểυ nha hoàn của mình, mặt nàng ấy lúc xanh lúc trắng lúc lại đỏ, sau đó còn tự gật gù liền biết trong đầu ŧıểυ nha hoàn đang nghĩ linh tinh.
Gần đây mấy cái thoại bản tình cảm dành cho nữ tử đang nổi lên và thịnh hành, không chỉ các phu nhân ŧıểυ thư nhà quyền quý mà đến cả những thiếu nữ thường dân cũng thích. Trong phủ quốc công không ngoại lệ, mấy nha hoàn biết chữ đều mua thử vài quyển thoại bản, sau đó trong lúc rảnh rỗi liền kể cho nhau nghe, bàn tán rôm rả. Thu Đào nghe không ít chuyện, và nàng ấy thích nghe nhất là chuyện tình yêu cấm kị với thị vệ. Lúc đầu thấy Thu Đào hay lơ đễnh Cẩn Nhu còn tưởng Thu Đào thầm thích ai, hỏi ra căn nguyên thì mới biết là trong đầu nàng toàn là tình tiết cuốn thoại bản kia.
Cẩn Nhu biết là Thu Đào đang bước vào độ tuổi mơ mộng nhất, khó tránh khỏi yêu thích mấy thứ kia. Nàng nghiêm nghị, cốc đầu ŧıểυ cô nương một cái để phê bình.
- Muội ấy à, sau này vẫn nên là bớt nghe vị tỷ tỷ kia kể chuyện. Nếu không ta sợ sẽ đến một ngày, chỉ vì trong đầu toàn là tình tiết hấp dẫn kia mà loạng choạng té đấy.
Bị ŧıểυ thư nói trúng, Thu Đào liền tỉnh táo lại, nhanh chóng tập trung thay y phục mới cho ŧıểυ thư.
Mặc bộ váy vừa vặn trên người, Cẩn Nhu cảm thấy thẹn thùng, tên xấu xa kia lại biết số đo của nàng mà cho người may đồ, lại còn may chuẩn như vậy.
Quây váy màu xanh lục, dây thắt màu cam, áo ngoài màu trắng sữa thêu hoa hải đường. Bộ y phục vừa xinh đẹp vừa tinh tế, rất phù hợp để đi chơi lễ hội. Thẩm mĩ của Cao Huyền không tệ, thậm chí còn có chút vừa ý nàng.
Cao Huyền đặt trước cho hai tỷ muội ở trong một gian lầu các bên cạnh sông. Gian phòng có cửa lớn, chỉ cần liếc sang là đã thấy trăng tròn vành vạnh phản chiếu trên sóng nước rung rinh. Đây là một chỗ ngắm trăng lí tưởng ưu nhã hiếm có khó tìm. Nếu nàng buồn chán, chỉ cần bước ra lan can nhìn xuống dưới, còn có thể xem người dân đang thả đèn tế trăng.
Cẩn Huệ cùng Cẩn Nhu ngồi ăn bánh nói chuyện phiếm, chẳng mấy chốc Cẩn Huệ bị thu hút bởi quang cảnh náo nhiệt phía dưới phố, liền lôi kéo Cẩn Nhu thì bị Cẩn Nhu từ chối. Biết tam muội ưa nhộn nhịp và hoạt động, ngồi một chỗ sinh buồn chán, Cẩn Nhu liền dặn dò vài người hầu đi theo trông nom, để Cẩn Huệ đi dạo vài vòng cho nàng ấy hưởng thụ không khí lễ hội.
Cẩn Nhu thì lại không thích náo nhiệt, vẫn ở trong lầu các, bước ra ngoài lan can cũng chỉ lơ đãng về hướng xa chứ không nhìn xuống dưới. Nhìn bóng trăng tỏa sáng như ngọc quang mê hồn, người khác tưởng nàng đang suy tư ưu sầu, song kì thực là nàng đang thả trôi bản thân, để đầu óc trống rỗng. Đây là một loại hoạt động nàng rất ưa thích, những phiền muộn và mệt mỏi trong người đều được giải tỏa trong thời gian này.
Cẩn Huệ mỗi lần thấy nàng ở chỗ rất lâu như vậy mà không buồn tẻ, đều tỏ ra thán phục sát đất.