"Hoàng thượng đêm khuya hạ cố, thần thiếp không kịp nghênh đón, xin người thứ tội."
Sơn Ngọc vội vàng khoác vội lớp áo ngoài rồi nhanh nhẹn đi ra trước mặt Lý Phục Viêm, quỳ gối hành lễ. Nàng cố tình để giọng mình run rẩy một chút, đôi mắt cụp xuống biểu hiện nỗi niềm vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
“Nàng đừng đa lễ, trẫm biết tối đến đây muộn là lỗi của trẫm.” Lý Phục Viêm cúi người đỡ nàng đứng dậy.
Lý Phục Viêm đang đi dạo đêm, tình cờ đi ngang qua Vân Thư Cung, nhớ đến dáng vẻ Lý mĩ nhân ngày hôm đó tự giải oan cho chính mình. Hắn không nhịn được mà bảo Ngụy Cát gõ cửa đi vào. Vân Thư Cung không có nhiều kẻ hầu người hạ, dẫu sao cũng chỉ là một mĩ nhân nho nhỏ, tiểu thái giám canh cửa hoảng hốt cũng chẳng kịp thông báo cho chủ tử.
Lý Phục Viêm chậm rãi nhìn dạo quanh căn phòng, đã để ý cuốn sách đang nằm trơ trọi dưới đất.
"Nàng đang đọc sách à?”
Sơn Ngọc nhìn theo hướng nhìn của Lý Phục Viêm, vội vàng chạy tới nhặt cuốn sách lên.
“Là một cuốn sách sưu tầm những chuyện quái dị trong thiên hạ thôi ạ. Nó tên là Sưu Thần kí.”
Sơn Ngọc cười gượng, trước kia nàng chỉ hay đọc tứ thư ngũ kinh, xa hơn thì đọc sách binh pháp hay sử văn, ít khi đọc mấy thứ tạp thư này. Hay phải nói là Thẩm Húc, cha nàng không cho phép nàng đọc, cho rằng mấy thứ sách này chỉ dụ dỗ con người rơi vào mê tín dị đoan, làm lệch lạc tâm trí. Nếu biết là nàng sờ vào mấy cuốn này nhất định sẽ phạt nàng rất nặng.
Tất cả thay đổi từ sau khi sống lại, nàng bắt đầu có hứng thú nhiệt tình với mấy chuyện thần ma quỷ quái, vừa đọc để mở mang tầm mắt, cũng muốn xem xem trong thiên hạ có người nào có hoàn cảnh giống y hệt nàng không?
Không hiểu sao giờ bị Lý Phục Viêm bắt gặp có cảm giác giống như bị bắt gặp đọc sách không đàng hoàng.
"Ồ? Không ngờ nàng có sở thích này?"
Đôi mắt hắn lướt qua gò má đang ửng hồng vì ngượng ngùng của nàng. Lý Phục Viêm nở nụ cười nhẹ:
“Hôm bữa khi thấy nàng đứng trong Trường Xuân cung nói năng lưu loát sắc bén thế cơ mà. Sao hôm nay chỉ là ta phát hiện ra việc đọc sách thôi mà cũng xấu hổ thế. Xem ra da mặt nàng cũng mỏng.”
“Vì đứng trước sự oan ức nên thần thiếp mới lấy hết can đảm mà thôi. Bình thường thần thiếp cũng không được như vậy…” Sơn Ngọc cắn môi, cố gắng diễn ra vẻ mĩ nhân e lệ yếu ớt.
Gương mặt Sơn Ngọc lúc này hoàn toàn không chút phấn son, sự mộc mạc ấy càng làm nổi bật đôi mắt hoa anh đào ngọt ngào, chiếc mũi thanh tú cùng bờ môi đào hơi mím lại vì căng thẳng. Dung nhan mĩ nhân như đóa phù dung tắm trong sương sớm.
Nhìn sâu vào khuôn mặt xinh đẹp nhu mềm của nàng, Lý Phục Viêm bất ngờ tiến tới cầm lấy tay nàng.
“Nàng không cần phải xấu hổ với sở thích này, trẫm thỉnh thoảng cũng đọc nhiều tạp thư. Ở trong Ngự thư phòng của trẫm có rất nhiều. Nếu nàng thích, trẫm sẽ cho người mang qua cho nàng.”
Thái độ Lý Phục Viêm ôn hòa vui vẻ khiến cho Sơn Ngọc kinh sợ. Không phải hắn thực sự nhìn trúng nàng rồi chứ? Thái độ lạnh nhạt ngày trước khi ở vườn ngự uyển đâu rồi.
Lý Phục Viêm vừa lật vừa ngắm bàn tay nàng. Dù từng là nô tỳ nhưng là nô tỳ thân cận chủ tử nên Lăng Ngọc chưa từng làm việc nặng, bàn tay thon nhỏ, trắng ngần như ngó sen, ngoài vết chai mỏng do gảy đàn còn hiện lên vết chai mỏng do cầm bút.
“Nàng gần đây còn viết chữ?”
Sơn Ngọc khựng lại một nhịp, rồi bình tĩnh đáp: "Thần thiếp gần đây rảnh rỗi, muốn luyện chữ một chút.”
Lý Phục Viêm buông tay nàng ra, lùi lại một bước, giọng nói mang theo sự thích thú kì lạ:
"Luyện chữ cũng cần có người đánh giá mới tiến bộ được. Hay là từ mai, mỗi ngày nàng đến ngự thư phòng để luyện chữ. Trẫm sẽ giám sát nàng, giúp nàng tiến bộ.”
Sơn Ngọc bàng hoàng ngẩng đầu. Đến ngự thư phòng? Đó chẳng khác nào đưa nàng vào hang cọp. Ở khoảng cách gần như vậy, hằng ngày hằng giờ, nàng cả ngày đều phải căng thẳng dè chừng hắn hay sao?
"Thần thiếp... thần thiếp sẽ làm phiền việc xử lí chính sự của hoàng thượng. Thần thiếp không dám."
“Trẫm cho phép nàng, cũng không thấy phiền hà gì cả.”
“Thần thiếp…”
"Đây là chỉ dụ, bắt đầu từ mai cứ thế đi.” Lý Phục Viêm cắt ngang, không cho nàng từ chối.
“Nàng tối nay nên đi ngủ sớm, mai còn đến ngự thư phòng đúng giờ."
Lý Phục Viêm quay lưng bước đi, bóng lưng thanh lãnh đầy quyền uy hòa vào màn đêm,
Sơn Ngọc đứng lặng trong căn phòng, ánh đèn vàng vọt hắt bóng dáng mảnh mai của nàng in lên tường trông cực kì lẻ loi cô độc.
Tháng ngày sống an nhàn của nàng lặng lẽ kết thúc rồi sao.