Bạo quân lập tức nghi ngờ nàng ta là gián điệp do các Vương gia khác cài vào.
Nguyên chủ vì không muốn để lộ Tần vương nên đã cắn lưỡi tự sát.
Thi thể lại bị đại thái giám Lưu Toàn sai người ném xuống giếng, chờ cho mục rữa rồi bốc mùi.
Ai ngờ, đúng vào lúc đó, nàng đang viết luận văn thì bị đột tử, sau đó liền xuyên qua đây.
Mở mắt ra, ánh đèn bàn mờ nhạt đã biến thành một bầu trời tròn xoe, lúc này nàng mới thật sự cảm nhận được thế nào gọi là “ếch ngồi đáy giếng”.
Chưa kịp hoàn hồn thì nàng đã suýt bị đống xương trắng lạnh lẽo dưới giếng dọa cho chết khiếp.
Phải mất trọn một ngày trời nàng mới có thể bò ra ngoài được.
Nói đến chuyện này thì cũng phải cảm ơn việc lúc nhỏ nàng lớn lên ở quê, từng theo ông bà xuống hầm nhặt khoai lang, nếu không thì nàng không chết vì độc cũng đã chết đói chết khát trong giếng rồi.
Nhưng vấn đề hiện tại là đã ba ngày rồi nàng không ăn một chút tinh bột nào, vừa đứng lên đã hoa mắt chóng mặt.
Nếu không nhờ có mấy quả hồng chua chát trên cây và liếm chút sương ít ỏi đọng trên lá vào mỗi buổi sáng, e là nàng đã không thể trụ nổi đến bây giờ.
Bây giờ thì phải làm sao đây?
Trong mắt đám cung nhân, một tài tử bị biếm vào lãnh cung như nàng đã chết từ lâu rồi, không thể nào có người mang thức ăn đến.
Hơn nữa, chắc hẳn thám tử của Tần vương ở trong cung cũng đã biết nàng chết, lại càng không thể tiếp tế cho một quân cờ như nàng, huống hồ bạo quân đã bắt đầu sinh nghi đối với hắn ta.
Hiện tại nàng đúng là kêu trời thì trời không biết, gọi đất thì đất chẳng hay.
Bụng đói đến mức kêu réo ầm ầm.
Ngụy Xu Ngu thở dài đến lần thứ ba.
[Đinh, chúc mừng ngươi đã được buộc chặt với hệ thống “Yêu Phi Họa Quốc, Không Ngươi Thì Là Ai”!]
Trong đầu bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.
Ngụy Xu Ngu giật mình bật dậy, đầu óc quay cuồng, vội vã ôm lấy người rồi ngồi trở lại bậc thềm, hoảng hốt nhìn xung quanh.
Cung điện hoang tàn, sân vườn tiêu điều, giếng cổ từng nhuốm máu… ngoài ra thì không còn gì khác.
“Ai vậy?”
[Ký chủ, ta là hệ thống trong đầu ngươi, tên là “Yêu Phi Họa Quốc, Không Ngươi Thì Là Ai”.]
Giọng nói máy móc điện tử lại vang lên trong đầu. Ngụy Xu Ngu sững sờ, sau đó khóe miệng dần dần cong lên.
Hệ thống?
Dù nàng không đọc tiểu thuyết, nhưng mấy tình tiết kiểu này nàng vẫn rất quen thuộc, chẳng phải chính là kiểu thường thấy trong truyện xuyên không mà bạn cùng phòng hay nhắc đến sao?
Người xuyên không thường sẽ có không gian hoặc là hệ thống gì đó.
Ba ngày nay không thấy nó xuất hiện, nàng còn tưởng mình xui xẻo, không có được đãi ngộ như người ta.