Choáng.
Rất choáng.
Cả người Ngụy Xu Ngu mềm nhũn cả ra, nàng ôm lấy cái đầu đang choáng váng của mình, nhìn cây hồng trĩu quả đỏ rực ở góc tường của cung điện, khẽ thở dài một tiếng.
Hỏi tại sao nàng lại bị choáng đến như vậy ư?
Đơn giản là vì đã ba ngày rồi nàng không hề nạp một chút tinh bột nào.
Nếu không nhờ có mấy quả hồng ở góc tường kia chống đỡ qua ngày, e là lúc này nàng không chỉ bị đột tử vì viết luận văn, mà còn có thể bị chết đói chết khát nữa.
Nàng xuyên đến cái nơi gọi là vương triều Đại Dung này đã được ba ngày rồi.
Suốt ba ngày qua, nàng vẫn khó mà tin được trên đời này thế mà lại có chuyện xuyên không.
Trước đây, nàng luôn nghĩ mấy thứ đó chỉ có trong tiểu thuyết, đọc thì đọc vậy thôi, không cần phải suy nghĩ nhiều.
Ba người bạn cùng phòng đại học của nàng đều là fan cuồng của tiểu thuyết xuyên không.
Đương nhiên, nàng thì không phải.
Mỗi lần bọn họ đọc xong một quyển, đều bắt nàng phải học thêm kiến thức cổ đại để phòng khi xuyên về quá khứ.
Lúc đó, nàng hoàn toàn không tin, chỉ chăm chăm vào việc học hành, thậm chí còn nghĩ bọn họ không chịu tập trung học tập, đến lúc tốt nghiệp đi xin việc chắc chắn sẽ bị thiệt thòi.
Ai ngờ bây giờ…
Bọn họ có thiệt hay không, nàng không biết.
Chỉ biết là nàng đã gặp “báo ứng” trước rồi.
“Haizz, biết sớm thế này thì đã nghe lời bọn họ mà học thêm chút kiến thức và kỹ năng cổ đại rồi.” Ngụy Xu Ngu lại thở dài một tiếng.
Nếu không thì cũng chẳng đến mức phải chạy loạn như ruồi mất đầu suốt ba ngày nay, còn suýt nữa chết đói.
Người ta xuyên không, không phải là tiểu thư nhà quyền quý thì cũng là người có thể làm giàu.
Còn nàng thì sao?
Học hành bao nhiêu năm, đến lúc gặp chuyện, mấy thứ như toán cao cấp hay kinh tế học lại chẳng giúp được gì.
Đúng là làm mất mặt hội những người xuyên không.
Nhưng may mà trong ba ngày này, nàng cũng đã sắp xếp lại được ký ức trong đầu, hiểu rõ được tình cảnh hiện tại của mình và cục diện chung.
Nàng đang ở một triều đại gọi là vương triều Đại Dung, không thuộc bất kỳ triều đại nào trong lịch sử mà nàng từng học.
Theo ký ức thì hoàng quyền ở đây tập trung tuyệt đối trong tay của bạo quân Tiêu Trường Canh.
Dân chúng và triều thần đều căm hận vị bạo quân tàn ác này đến tận xương tủy, hận không thể nổi dậy mà lật đổ hắn.
Còn nàng, xui xẻo thay, nàng lại chính là người do Tần vương đưa vào cung, chuẩn bị cài vào bên cạnh bạo quân.
Nhưng nguyên chủ lại là đồ ngốc.
Ngay ngày đầu vào cung, vì muốn nhanh chóng nhận được sự sủng ái và tin tưởng, nàng ta ăn mặc lẳng lơ đi quyến rũ bạo quân, kết quả lại bị nhốt thẳng vào lãnh cung.