Trong thời gian này nhờ vật tư từ hệ thống của Lê Diệu, ba cha con họ ăn uống ngày càng thoải mái. Nhưng nhìn điểm tích lũy sắp hết thì Lê Diệu không khỏi hoảng hốt. Cô ta định đến tìm Giang Ý để thu thập điểm bổ sung vật tư nhưng hôm nay lại bị Giang Ý cho ăn quả đắng.
Không còn cách nào khác Lê Diệu đành phải xách mặt về nhà, thầm nghĩ ngày mai sẽ tiếp tục tìm cơ hội. Dù thế nào đi nữa cô ta cũng phải lấy được điểm tích lũy!
Trong khi đó, sau một lúc bàn bạc với quản gia không gian, rốt cuộc Giang Ý cũng nghĩ ra một cách.
Từ giờ, cô sẽ thỉnh thoảng đi huyện mua sắm, mang vật tư về và nói rằng đó là đồ do gia đình gửi lên. Như vậy, cô đã có lý do hợp lý cho nguồn gốc vật tư, mà chẳng ai có thể kiểm chứng.
Nghĩ đến cách này, Giang Ý thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy ra nửa cân bột mì và vài quả trứng từ không gian, chuẩn bị làm bữa tối.
Khi Tần Xuyên đưa cô về, trời đã về chiều. Tính ra, giờ cũng là lúc chuẩn bị bữa tối.
Giang Ý dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, tìm đến bếp, lấy một chiếc thau nhỏ, đổ bột mì vào và bắt đầu nhào bột.
Nhưng chỉ mới nhào được vài lần, cô đã thấy tay mình rã rời, không khỏi thở dài than thở: Cơ thể này đúng là yếu quá đi mất!
Không còn cách nào khác, cô đành cho bột vào không gian để quản gia xử lý. Chẳng bao lâu, một khối bột mì được nhào hoàn hảo xuất hiện trước mặt cô.
Xong khâu nhào bột, Giang Ý lấy dao cắt bột thành từng sợi mì dài. Cô không định nấu ngay vì Tần Xuyên còn chưa về. Nếu nấu bây giờ, khi anh ấy làm về mì sẽ bị bở.
Sau đó, cô vòng ra vườn sau, hái mấy cây rau xanh tươi non để nấu mì, tiện tay hái thêm hai quả dưa chuột để làm món trộn.
Khi vừa rửa rau xong, cô nghe thấy tiếng động ngoài sân. Nhìn ra, đúng là Tần Xuyên đã trở về.
Tiểu Chiêu, vốn đang ở trong phòng, nghe thấy tiếng Tần Xuyên cũng chạy ra. Hai chú cháu nhìn thấy Giang Ý đang đứng trong bếp thì không khỏi ngạc nhiên.
Phải biết rằng, nguyên chủ trước đây chưa từng bước chân vào bếp. Việc Giang Ý đột nhiên đứng trong bếp khiến họ không khỏi bất ngờ.
Đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng của hai chú cháu, Giang Ý giữ nguyên nét mặt bình thản, quay sang Tần Xuyên, giọng pha chút nũng nịu: "Em đã nhào bột xong rồi. Anh giúp em nhóm lửa nấu mì được không? Em không biết nhóm lửa..."
Tần Xuyên sững lại một chút, rồi gật đầu: "Được, Anh làm ngay."
Nghe được lời đồng ý của anh, Giang Ý quay trở lại bếp. Tiểu Chiêu kéo kéo vạt áo của Tần Xuyên, lo lắng hỏi: "Chú ơi, thím thực sự biết nấu ăn sao?"
Tần Xuyên xoa đầu cậu, trấn an: "Không sao, có chú ở bếp đây, cháu cứ yên tâm mà ăn cơm nhé."
Dù được trấn an, Tiểu Chiêu vẫn không khỏi băn khoăn. Nếu thím nấu dở quá, mình có phải cố nuốt rồi khen ngon không nhỉ?
Sau khi dỗ dành Tiểu Chiêu, Tần Xuyên bước vào bếp, liền nhìn thấy Giang Ý đang cẩn thận thái dưa chuột. Hình ảnh này khiến anh có chút không thực.
Cắt xong dưa chuột, Giang Ý ngẩng lên, thấy Tần Xuyên còn đứng ngẩn ngơ thì không nhịn được bật cười: "Sao còn đứng đó? Mau nhóm lửa đi! Sắp đến giờ ăn tối rồi!"
Tần Xuyên nghe vậy liền đáp lại một tiếng, sau đó đi về phía bếp lò, cầm nắm rơm khô bắt đầu nhóm lửa.
Giang Ý múc một gáo nước từ chum, nghĩ ngợi một chút rồi đổ lại vào. Cô nhẹ nhàng nhỏ một giọt nước linh tuyền từ đầu ngón tay vào trong chum.
Khi hai gáo nước đã hòa cùng linh tuyền được đổ vào nồi, chỉ một lát sau, nước bắt đầu lăn tăn sôi.
Tần Xuyên vẫn chăm chú vào việc nhóm lửa, không nói lời nào. Giang Ý cũng không vội trò chuyện, đợi nước sôi hẳn rồi mới thả mì vào nồi.
Mì tươi cán tay chín rất nhanh. Giang Ý khuấy đều mì, sau đó đập liền ba quả trứng vào nồi, kèm theo một nắm rau xanh.
Âm thanh đập trứng thu hút sự chú ý của Tần Xuyên. Anh ngẩng đầu, lướt nhìn nồi nước trên bếp.
Vì bếp lò chắn tầm nhìn, ban đầu anh không để ý, nhưng giờ nhìn kỹ mới thấy trong nồi là những sợi mì trắng muốt. Đôi mắt anh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Nhà anh không nuôi gà, cũng chẳng có điều kiện để mua trứng, vậy trứng và mì trắng này từ đâu ra?