Lê Diệu không hay biết sự thay đổi này, chỉ nghĩ rằng sức khỏe của Giang Ý rất tệ nên sắc mặt mới kém như vậy. Cô ta vội vàng tiến đến giả vờ quan tâm.
"Giang Ý, cậu ổn chứ? Sao tự nhiên lại ngất thế này? Tôi nghe tin mà lo muốn chết, may mà cậu không sao!"
Giọng điệu Lê Diệu đầy vẻ chân thành như thể cô ta thực sự lo lắng cho Giang Ý.
Giang Ý thầm cười lạnh nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: "Chỉ là trúng nắng thôi không có gì nghiêm trọng cả."
Lê Diệu tiếp tục nói: "Theo tôi sức khỏe cậu yếu như vậy thì đừng nên ra đồng làm gì. Tần Xuyên cũng thật là, sao không để cậu nghỉ ngơi nhiều hơn chứ?"
Nghe những lời này Giang Ý suýt nữa trợn trắng mắt. Lê Diệu luôn như vậy, ngoài mặt thì có vẻ quan tâm nhưng thực tế từng câu chữ mà cô ta nói ra đều đang gieo mầm chia rẽ mối quan hệ giữa chủ nhân cũ của thân thể và Tần Xuyên!
Nếu là chủ cũ của thân thể thì chắc chắn sẽ bị những lời này kích động mà quay ra trách móc Tần Xuyên. Và đương nhiên cảm xúc tiêu cực đó sẽ trở thành điểm cho hệ thống của Lê Diệu quy đổi thành vật tư.
Giang Ý nhẹ nhàng đáp, giọng mềm mỏng: "Không phải lỗi của Tần Xuyên mà là do tôi tự ra đồng. Nếu cứ ở nhà mãi thì đội trưởng sẽ có ấn tượng không tốt về tôi."
Lê Diệu nghe vậy không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Bình thường mỗi khi cô ta nói xấu Tần Xuyên thì chủ nhân cũ của thân thể đều hùa theo. Sao hôm nay lại bênh vực Tần Xuyên nhỉ?
Cô ta lén liên lạc với hệ thống. Phát hiện ra lần này Giang Ý không tạo ra chút cảm xúc tiêu cực nào! Thật kỳ quái!
"Giang Ý, không cần phải chịu thiệt thòi như vậy đâu. Cậu nhẫn nhịn như thế nếu cha mẹ cậu biết được chắc chắn họ sẽ đau lòng lắm!" Lê Diệu cố gắng khơi gợi thêm.
Giang Ý hít một hơi tỏ vẻ kiên định: "Chúng ta là trí thức trẻ nên phải ra đồng làm việc. Lao động là vinh quang! Tôi không thấy thiệt thòi chút nào cả!"
Lê Diệu nghẹn lời. Giang Ý uống nhầm thuốc sao? Chẳng phải bình thường ghét ra đồng nhất hay sao? Sao hôm nay lại thay đổi thái độ thế?
Nhìn gương mặt Lê Diệu liên tục thay đổi sắc thái, Giang Ý cố nhịn cười rồi còn giả vờ ho khan hai tiếng trước khi lên tiếng: "Chỉ tiếc là sức khỏe của tôi không tốt, nếu không tôi chắc chắn sẽ tham gia lao động. Lê Diệu, cậu thấy tôi làm vậy có đúng không?"
Lê Diệu có thể nói gì đây? Cô ta đành gật đầu phụ họa: "Phải, phải, cậu làm rất đúng. Nhưng nhớ giữ sức khỏe nhé đừng ép bản thân quá. À nhà tôi còn có việc nên tôi về trước. Cậu nghỉ ngơi đi nhé!"
Nói xong cô ta vội vàng rời đi như chạy trốn. Giang Ý khẽ "xì" một tiếng nhanh chóng trở về không gian để bàn bạc với quản gia trí tuệ.
Ra khỏi nhà Giang Ý, Lê Diệu trốn vào một góc vắng rồi lập tức gọi hệ thống: "Hệ thống, mau ra đây. Hôm nay thật sự không thu được chút cảm xúc tiêu cực nào từ Giang Ý à?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên: [Mục tiêu Giang Ý, cảm xúc tiêu cực thu được: 0. Mời ký chủ cố gắng hơn.]
Lê Diệu sững sờ. Hôm nay Giang Ý làm đến ngất xỉu ngoài ruộng vậy mà không oán giận Tần Xuyên chút nào à? Với tính cách thích gây chuyện của Giang Ý, lẽ ra hôm nay mình phải thu hoạch lớn mới đúng!
Lê Diệu không thể hiểu nổi. Hôm nay Giang Ý làm sao thế này? Không giống với người mà cô ta biết!
"Hệ thống, giờ tôi còn bao nhiêu điểm?"
[Số dư: 3 điểm.]
Giọng nói lạnh lùng của hệ thống vang lên, khi nghe con số xong thì Lê Diệu không khỏi bực bội.
"Chỉ còn ba điểm? Vậy ngày mai tôi ăn gì? Hai đứa nhỏ nhà tôi ngày càng ăn nhiều hơn rồi!"
Chồng của Lê Diệu là Cao Lập Đông, một người đàn ông đã qua một đời vợ trong đội sản xuất. Nhà anh ta có hai đứa con nhỏ, lượng vật tư tiêu hao mỗi ngày không hề ít.
Mọi người trong đội sản xuất đều không hiểu nổi tại sao một nữ trí thức trẻ xinh đẹp như Lê Diệu lại đồng ý lấy một người đàn ông đã qua một đời vợ như Cao Lập Đông. Nhưng thực tế Lê Diệu đã biết trước rằng sau này Cao Lập Đông sẽ phất lên thành đại gia!