Những giọt mưa nặng hạt nện xuống mặt ô phát ra những tiếng "bùm bùm" khô khốc. Mùa hè trời sáng rất nhanh, lúc này phía chân trời đã bắt đầu hửng trắng. Diêu Vấn Tân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn trân trân vào người đàn ông mặc đồ đen cách đó không xa, các đốt ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch.
Thấy y mãi vẫn không có phản ứng gì, người đàn ông dứt khoát sải vài bước lướt qua viên cảnh sát nhỏ, dừng lại ngay sát dải băng cảnh báo. Một tay hắn ôm mũ bảo hiểm, tay kia giơ lên vẫy chào y: “Này, Diêu Vấn Tân, thật sự là đã lâu không gặp!”
Hơi thở của Diêu Vấn Tân dồn dập thêm vài phần, y nghiêng đầu trầm giọng phân phó Khương Diễm: “Ở đây đợi ta.”
“Diêu lão sư, ô!” Khương Diễm gọi với theo, nhưng Diêu Vấn Tân cứ như không nghe thấy gì. Y bước nhanh tới, thẳng chân vượt qua dải băng cảnh báo, túm lấy cổ áo người đàn ông lôi xềnh xệch về phía xa, cho đến khi xung quanh không còn bóng người mới chịu buông tay.
Người trước mặt quá cao, Diêu Vấn Tân phải hơi ngửa đầu mới nhìn thẳng được vào hắn, nhưng lời thốt ra lại lạnh lẽo như băng: “Ngươi tới đây làm gì?”
Người đàn ông cũng chẳng thèm để tâm, vẫn giữ nguyên bộ mặt cười hì hì: “Tới tìm em chứ làm gì.”
Diêu Vấn Tân không mảy may lay động: “Chuyện ở đây không liên quan đến ngươi, mau đi đi.”
Hắn vẫn tự nhiên tiếp lời: “Yên tâm, không phải thằng nhóc Sở Mẫn kia mách lẻo đâu, thật sự là tình cờ gặp thôi.”
Sau đó, hắn lại trưng ra vẻ mặt cực kỳ thương tâm: “Tuyệt tình quá đấy, chúng ta tận 500 năm không gặp, chưa kịp ôn chuyện cũ mà em đã muốn đuổi ta đi rồi sao?”
Nói đoạn, hắn nhẹ nhàng đặt chiếc mũ bảo hiểm lên đầu y.
“Nhan Dục Trì!” Diêu Vấn Tân thẳng tay gạt phăng bàn tay hắn ra, nhíu chặt mày, “Ngươi…”
Nhan Dục Trì chẳng đợi y nói hết câu, túm lấy người lôi tuốt về phía chiếc mô tô phân khối lớn, sải đôi chân dài leo lên khởi động máy.
Thấy Diêu Vấn Tân vẫn đứng bất động trừng mắt nhìn mình, hắn cúi người sát bên tai y, hạ thấp giọng: “Lên xe, nếu không ta không ngại dùng đến tay chân đâu.”
Diêu Vấn Tân nhìn về phía con ngõ nhỏ, nhân viên khám nghiệm hiện trường vẫn đang ra vào tấp nập. Cứ tiếp tục giằng co với hắn ở đây quả thực không phải ý hay, y chỉ đành cắn răng xoay người leo lên xe.
Khương Diễm thấy vậy chỉ kịp vượt qua dải băng cảnh báo, thì chiếc mô tô đen tuyền đã chở theo Diêu Vấn Tân phóng đi mất dạng.
“Người đó là ai?” Tiêu Trường Lí hỏi.
Khương Diễm lắc đầu: “Tôi không biết.”
Tiếng động cơ gầm rú suốt quãng đường đến tận dưới chân khu ký túc xá của đội cảnh sát. Cả hai đều đã ướt sũng vì nước mưa. Nhan Dục Trì nhanh chân hơn y một bước, hiên ngang tiến vào sảnh tòa nhà.
Bên trong hành lang tối tăm, Diêu Vấn Tân lần mò chìa khóa mở cửa. Lúc này kẻ đứng sau lưng lại chẳng có vẻ gì là vội vã, hắn tựa người vào khung cửa, thản nhiên đánh giá căn phòng một phòng ngủ một phòng khách cũ kỹ này — phòng khách và nhà bếp gần như thông làm một, cánh cửa phòng ngủ khép hờ để lộ ra chiếc giường đơn nhỏ bé đến đáng thương.
“Lăn lộn đến mức này cơ à? Ở trong cái căn nhà nát như thế này sao?”
Diêu Vấn Tân sống một mình nên không có dép lê dự phòng cho khách, y đành đá đôi dép mình đang đi sang cho hắn, cười lạnh: “Nếu không thì ngươi xây cho ta tòa cung điện nhé?”
Nhan Dục Trì nghe xong những lời châm chọc chẳng chút sát thương ấy cũng không hề tức giận. Hắn nương theo giọng nói ấy mà thầm nghĩ, năm trăm năm trước, vị Thái tử điện hạ tôn quý của Diêu Quốc này quả thật là người sống trong lầu cao, chân đạp thềm ngọc.
Hắn thu hồi dòng suy nghĩ, nhớ lại mục đích của chuyến đi này, rồi dường như lơ đãng mở lời: “Năm đó em dẫn thiên lôi chém ngọn tùng trên đỉnh Ô Sơn thành đống than củi, bản thân em làm thế nào mà sống sót được?”
Ánh mắt Diêu Vấn Tân lóe lên trong thoáng chốc, rồi chợt nhướng mày, khiêu khích đáp: “Phệ cốt đạm huyết (gặm xương uống máu), bò ra từ đống ác quỷ nơi âm tào địa phủ đấy.”
Phản ứng nằm trong dự tính đã không xảy ra, Nhan Dục Trì chỉ lặng lẽ đứng ngoài cửa nhìn y. Diêu Vấn Tân bị nhìn đến phát cáu: “Không dám vào? Sợ ta ăn thịt luôn cả ngươi chắc?”
Vẫn là cái tính cách y hệt mấy trăm năm trước, Nhan Dục Trì bỗng nhiên bật cười. Hắn sải bước tiến vào, vòng tay siết chặt lấy eo đối phương, hung hăng ấn mạnh y lên tường, mang theo cả một thân hơi nước ẩm lạnh.
Bàn tay hắn mơn trớn chiếc cổ mảnh khảnh, cảm nhận mạch đập sống động đang nảy lên dưới ngón tay cái, khẽ hỏi: “Máu của ta... có thể giúp em giải khát không?”
Tiếng sấm ngoài cửa sổ lại lớn hơn một chút, một tia chớp trắng xóa rạch ngang trời, hắt lên gương mặt Diêu Vấn Tân, càng làm cho sắc mặt y thêm phần tái nhợt.
Y bị buộc phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Nhan Dục Trì. Dù cho có rơi vào cảnh chật vật thế này, nhưng từ đôi mày mắt quật cường ấy, người ta vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của vị tiểu Thái tử thanh tú, đoan chính trên con đường mòn lên núi năm nào.
Giọt nước mưa từ ngọn tóc đen nhánh nhỏ xuống hổ khẩu tay Nhan Dục Trì, xúc cảm lạnh lẽo ấy khiến hắn ngỡ như mình vừa bị bỏng.
Diêu Vấn Tân mím môi không nói lời nào, cứ thế giằng co với hắn. Nhan Dục Trì nhìn bộ dạng này của y thì lại thấy ngứa răng, thế là hắn dùng đầu ngón tay vê vê lọn tóc ướt sũng, rồi năm ngón tay siết lại, túm lấy mớ tóc ấy kéo y sát vào tai mình, nghiến răng nói: “Diêu Vấn Tân, ta hận em đến chết đi được.”
Diêu Vấn Tân hừ lạnh một tiếng, y gập tay lại, dùng khuỷu tay thúc mạnh về phía sườn mặt hắn. Nhan Dục Trì vội vàng lùi lại vài bước, đòn tiếp theo đã ập đến trước ngực, hắn nghiêng người né tránh, thuận thế tóm lấy cổ tay đang vung tới rồi kéo mạnh xuống, đồng thời tung chân quét ngang.
Diêu Vấn Tân vận lực ở thắt lưng, dùng chính bàn tay đang bị tóm lấy để phản chế trụ cánh tay Nhan Dục Trì, thực hiện một cú lộn nhào trên không đầy đẹp mắt. Nhan Dục Trì lập tức buông tay thu chân, hai người giãn ra một khoảng cách an toàn.
“Được rồi, được rồi.” Nhan Dục Trì giơ tay lên làm vẻ đầu hàng, lại chỉ chỉ vào người y: “Đang ướt mưa thì không nên vận động mạnh, tốt nhất là đi thay bộ quần áo khác trước đi.”
Diêu Vấn Tân lườm hắn một cái cháy mặt, rồi xoay người vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại một tiếng chấn động cả trời đất.
Khi làn nước ấm chạm vào làn da, cơ thể căng cứng mới dần lơi lỏng xuống, Diêu Vấn Tân không tự giác mà phát ra một tiếng thở dài.
Có lẽ vì không gian ấm áp quá đỗi thoải mái, thần kinh hắn thả lỏng dần và tâm trí bắt đầu trôi xa.
Đồng tiền rơi xuống đất tạo thành một quẻ tượng, từng hồi sấm sét đột ngột nổ vang. Đôi mắt Diêu Vấn Tân đỏ rực, thở hồng hộc ngửa đầu trừng mắt nhìn bầu trời tưởng như gần ngay gang tấc. Một luồng bạch quang chói mắt giáng mạnh xuống người, hắn lùi lại hai bước, vạt trường bào quanh năm không nhiễm một hạt bụi nay đã bị máu tươi thấm sũng.
Tay phải vì quá đau đớn mà không ngừng run rẩy, gần như không thể cầm chắc chuôi kiếm. Diêu Vấn Tân dứt khoát đổi sang dùng cả hai tay chấp kiếm, giơ cao lên trời. Bầu trời đêm vốn đen kịt bỗng sáng rực như ban ngày, vô số tia chớp hội tụ lại nơi mũi kiếm, rồi hắn dứt khoát và tuyệt tình đâm ra một kiếm mạnh nhất.
Xoẹt! Người trước mặt bị đâm xuyên qua ngực.
Từng cơn đau buốt từ tận trong xương tủy cuộn trào lên, hắn không kìm được mà tựa vào vách tường phòng tắm hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại cảm giác này.
Bỗng nhiên, Diêu Vấn Tân đột ngột quay đầu, đôi mắt nhìn chừng chừng vào cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt. Hắn cảm nhận được có người đang tiến lại gần.
Một bước, hai bước, ba bước... Dừng!