Ly Quẻ

Chương 25 : Hoa Kiều thôn(1)

Trước Sau

break

Ngày hôm sau, Sở Mẫn dặn dò Khương Diễm phải cố gắng giữ bảo mật tuyệt đối về vụ án, sau đó đưa anh trở lại đội cảnh sát. Vốn dĩ chỉ là người được mượn sang hỗ trợ tạm thời nên Khương Diễm cũng không lấy làm lạ, anh ngoan ngoãn cầm văn kiện đi tìm Đội trưởng Tiêu để trình diện.

Nào ngờ sau mấy ngày bận rộn bù đầu, Khương Diễm còn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì vị thanh niên có gương mặt văn nhã kia đã quẳng cho anh cái ba lô với vẻ mặt lạnh tanh, bảo anh thu dọn đồ đạc để đi công tác. Thế là sau năm tiếng đồng hồ ngồi xe mệt rã rời, Khương Diễm bước xuống trước cổng một đồn công an huyện phía nam Tương Thành với cái đầu choáng váng.

Vừa mới đứng vững, một viên cảnh sát trung niên với làn da đen sạm vì nắng đã nở nụ cười đôn hậu ra đón, mời hai người vào trong. Huyện này nằm giáp núi, trong núi có một nơi gọi là thôn Hoa Kiều. Đồn công an huyện nhận được tin báo về việc trẻ em mất tích trong thôn, do lực lượng địa phương mỏng nên đã xin cấp trên hỗ trợ.

Sau khi nắm sơ qua tình hình, Đội trưởng Tiêu vốn là người quyết đoán nên đã quyết định không trì hoãn thêm mà vào thôn ngay trong ngày. Thế là ba người họ cùng nhau bắt đầu hành trình leo núi. Ngọn núi này có diện tích rất lớn, độ cao so với mực nước biển cũng cao, lại chưa được khai phá nhiều nên rừng rậm um tùm, có những đoạn gần như chẳng có đường đi. Dãy núi chạy dài từ đông sang tây, nằm chắn ngang ở phía cực nam Tương Thành như một bức tường thành, đóng vai trò là ranh giới giữa Tương Thành và tỉnh lân cận, vì thế nó có tên là núi Thúy Bình.

“Thôn Hoa Kiều nằm ở lưng chừng núi. Giữa vùng núi này có một vết nứt lớn, bên trên bắc một cây cầu, đầu cầu có cột đá chạm khắc hoa văn, nên mới gọi là thôn Hoa Kiều.” Viên cảnh sát vừa dẫn đường phía trước vừa ngoảnh lại nhìn. Thấy Tiêu Trường Lí và Khương Diễm đang chật vật bước thấp bước cao, ông nói tiếp: “Đường núi này đúng là hơi khó đi thật.”

Ông dừng lại đợi hai người theo kịp rồi nói tiếp: “Do giao thông cách trở nên bình thường nếu không có việc gì chúng tôi cũng ít khi vào thôn, dân làng cũng chẳng mấy khi xuống núi, tin tức gần như bị cô lập. Lần này nhờ một cặp vợ chồng từ thành phố về báo án chúng tôi mới biết thì ra trong thôn đã mất tích tới tận năm đứa trẻ.”

Tiêu Trường Lí chẳng biết nhặt được ở đâu một cành cây khô để làm gậy chống, vừa thở hồng hộc vừa hỏi: “Năm đứa trẻ đó mất tích cùng một lúc sao?”

Viên cảnh sát trung niên gật đầu: “Đúng vậy, bọn trẻ mất tích cùng một đêm. Người lớn trong nhà chỉ ngủ một giấc, sáng dậy đã chẳng thấy con đâu nữa.”

Tiêu Trường Lí tranh thủ hỏi thêm vài câu, ba người họ cứ vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng tới được đầu thôn Hoa Kiều ngay lúc mặt trời vừa khuất núi.

Trước mắt họ, ngọn núi giống như bị ai đó cầm hai đầu kéo mạnh, xé toạc một đường ở giữa. Những cơn gió núi rít gào luồn qua khe nứt. Ngay sát mép vực, người ta đóng sâu những cột đá lớn, bốn sợi xích sắt to bản khảm chặt vào cột đá để nối liền hai bờ, tạo thành một cây cầu dây treo lơ lửng giữa không trung.

Từ xa, Khương Diễm đã thấp thoáng thấy bóng người đứng bên cột đá. Người đó mặc chiếc áo sơ mi cotton rộng rãi, sạch sẽ tinh tươm. Đầu ngón tay anh ta đang vân vê một sợi chỉ đỏ mảnh, chiếc đồng tiền cổ đung đưa trong gió núi. Anh hơi khom lưng, vẻ mặt chăm chú như đang quan sát thứ gì đó trên cột đá.

Khương Diễm thốt lên kinh ngạc: “Thầy Diêu?”

Diêu Vấn Tân nghe tiếng thì quay đầu lại, mỉm cười chào họ: “Thật khéo quá.”

Tiêu Trường Lí vẫn còn hậm hực chuyện vụ án bị người khác nẫng tay trên nửa chừng, nên thái độ không còn niềm nở như hồi còn cộng tác chung. Anh gắt gỏng: “Sao cậu lại ở đây?”

Diêu Vấn Tân thản nhiên đáp: “Đi leo núi thôi.”

Khương Diễm nhìn mái tóc khô ráo, dáng vẻ thanh sạch không chút bụi trần của anh ta, rồi lại nhìn lại ba người mình đang lấm lem bùn đất, cỏ dại dính đầy người, thầm nghĩ cái lý do "leo núi" này thật khó mà tin nổi.

Thấy hai người họ lộ vẻ nghi hoặc, Diêu Vấn Tân cũng chẳng buồn giải thích, lại tiếp tục trầm tư nhìn vào cây cột đá kia.

“Băng qua cây cầu này là đến thôn Hoa Kiều.” Viên cảnh sát trung niên quệt lớp mồ hôi mỏng trên trán.

“Được rồi, đi thôi!” Tiêu Trường Lí chẳng buồn để tâm đến Diêu Vấn Tân nữa, anh vứt gậy gỗ sang một bên, bước theo viên cảnh sát lên cầu dây. Thế nhưng, Khương Diễm vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

Tiêu Trường Lí khó hiểu ngoảnh lại nhìn, thấy Diêu Vấn Tân vẫn đứng lặng bên cột đá, còn sắc mặt Khương Diễm thì đã trắng bệch như không còn giọt máu.

Tiêu Trường Lí thúc giục: “Đi đi chứ, làm gì mà đứng đực ra đấy?”

Khương Diễm nuốt nước bọt cái ực, run rẩy bước thử một bước lên cầu. Đúng lúc đó, một luồng gió núi bỗng thốc lên dữ dội làm những sợi xích sắt va vào nhau kêu loảng xoảng. Anh sợ bắn người, lùi lại hai bước rồi kêu thảm thiết: “Không xong rồi, không xong rồi! Đội trưởng Tiêu ơi, em sợ độ cao lắm!”

Tiêu Trường Lí: “...”

Diêu Vấn Tân khẽ bật cười, tiến lại gần rồi chìa tay ra: “Để tôi dắt cậu qua.”

Dỗ dành mãi, cuối cùng Khương Diễm cũng chịu leo lên cầu. Tay trái anh líu lấy Diêu Vấn Tân, tay phải bám chặt lấy sợi xích sắt, nhích từng chút một một cách khổ sở.

Gió núi lồng lộng thổi qua khe nứt, tạo nên những tiếng hú nhọn hoắt vang vọng, nghe chẳng khác nào tiếng vạn quỷ đang khóc than. Khương Diễm cứ đi được hai bước lại phải dừng lại thở hắt ra để trấn tĩnh. Diêu Vấn Tân thì cực kỳ kiên nhẫn, một tay chắp sau lưng, thong thả dẫn anh đi, thỉnh thoảng lại cất tiếng an ủi vài câu.

Vất vả mãi cũng qua được cầu, hai chân Khương Diễm nhũn ra, anh ngồi sụp xuống đất, mặt mũi phờ phạc như vừa từ cõi chết trở về. Tiêu Trường Lí vỗ vai anh, vẻ mặt đúng kiểu "hận rèn sắt không thành thép" (thất vọng vì đàn em yếu đuối).

Chờ anh nghỉ ngơi hồi sức xong, ba viên cảnh sát cùng một "người yêu leo núi" tiếp tục men theo con đường mòn nhỏ hẹp. Đi khoảng năm phút thì không gian trước mắt bỗng mở ra thênh thang.

Đập vào mắt họ đầu tiên là một ngôi miếu thần. Ngôi miếu ước chừng chỉ rộng khoảng hai mươi mét vuông, được xây bằng gạch đá và gỗ cổ kính. Hai bên cột gỗ đỏ sẫm có khắc đôi câu đối: vế trái là “Rừng sâu mới thấu hương lan ngát”, vế phải ghi “Nhìn xa mới hiểu lẽ huyền cơ”.

Diêu Vấn Tân khẽ nheo mắt, ánh nhìn dừng lại hồi lâu trên đôi câu đối trước miếu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc