Diêu Vấn Tân nghe vậy thì thầm đảo mắt trắng trong lòng. Nghe đến đây mà y còn không hiểu thì đúng là uổng công bao năm tu hành. Nhan Dục Trì căn bản chẳng hề chắc chắn hố vạn người hiện tại thực sự có Áp Bất Lô, hắn đưa ra cái tên này chỉ là một đòn tâm lý để kiểm chứng thân phận và phản ứng của Diêu Vấn Tân mà thôi.
Diêu Vấn Tân im lặng ghi lại "món nợ" này vào lòng, sau đó nhấc chân nhảy thẳng xuống hố sâu.
“Tình huống ở đây không ổn chút nào.” Nhan Dục Trì bám sát theo sau y, trầm ngâm nói: “Năm đó khi Áp Bất Lô tràn lan trong hố vạn người, sư phụ từng phái ta xuống đây xử lý. Khi đó Quỷ Tham ngoại trừ việc mang kịch độc tự thân ra thì không có gì quá đặc biệt.”
Diêu Vấn Tân cẩn trọng lách qua những bộ hài cốt, bước thấp bước cao trên nền bùn đất nhớp nháp, khẽ gật đầu ra hiệu cho Nhan Dục Trì tiếp tục giải thích.
Nhan Dục Trì trầm giọng: “Nhưng nhìn cái cách nó có thể thao túng thi cốt như hiện tại, có vẻ như thứ này đã nảy sinh thần trí rồi.”
Diêu Vấn Tân chú ý thấy tất cả các xúc tu đều đang co rút về cùng một hướng. Y thận trọng tiến lại gần, bất thình lình nắm lấy tay Nhan Dục Trì, mượn đà vung thanh kiếm trong tay hắn xuống, chém đứt lìa một sợi xúc tu đang ngọ nguậy.
"Oa ——!"
Từ trong lớp bùn đất phía trước truyền đến một tiếng thét đau đớn tựa như tiếng trẻ con khóc. Tốc độ co rút của các xúc tu xung quanh đột ngột tăng nhanh. Đáng sợ hơn, tại mặt cắt của sợi xúc tu vừa bị chém rụng, một dòng chất lỏng đỏ tươi như máu tuôn ra xối xả, chảy loang lổ giữa những bộ bạch cốt trắng hếu. Nửa đoạn xúc tu còn lại run rẩy một hồi rồi lịm đi, hoàn toàn bất động.
Hai người liếc nhau đầy kinh ngạc, lập tức đuổi theo hướng dòng máu đang rút đi.
“Cái thứ này thật sự thành tinh rồi.” Nhan Dục Trì nói, “Cứ để nó tiếp tục chui sâu xuống lòng đất thì không ổn, phải nghĩ cách bức nó lộ diện.”
Diêu Vấn Tân hỏi khẽ: “Lần trước ngươi xử lý như thế nào?”
Nhan Dục Trì dừng chân ngay tại nơi sợi xúc tu hoàn toàn biến mất, hắn lật tay bấm quyết, kẹp lấy một lá hoàng phù rồi vỗ mạnh xuống mặt đất: “Cực nóng, hỏa thiêu!”
Ngay khi lá bùa chạm đất, nhiệt độ dưới đáy hố tăng vọt trong nháy mắt. Lớp bùn đất vốn ẩm ướt vì chứa lượng nước lớn bắt đầu sủi bọt khí, hơi nóng bốc lên hầm hập như muốn sôi trào. Diêu Vấn Tân bị luồng nhiệt khí hất ngược, phải lùi lại hai bước để tránh bị bỏng.
Nhan Dục Trì phủi phủi tay, thản nhiên nói: “Còn nhớ ta đã nói Quỷ Tham thường chỉ mọc ở nơi âm u ẩm ướt không? Nó dù có sống thêm vài trăm năm nữa cũng chẳng thể chịu đựng nổi nhiệt độ cao như thế này đâu.”
Thông thường, trong môi trường nóng rực, con người sẽ đỏ mặt tía tai, mồ hôi đầm đìa. Thế nhưng lúc này, đôi môi của Diêu Vấn Tân lại trắng bệch ra, cơ thể khẽ run rẩy như đang cố kìm nén một nỗi đau đớn kịch liệt.
Diêu Vấn Tân lùi thêm vài bước, nhưng lúc này toàn bộ đáy hố đã bị bao phủ bởi làn hơi nước bốc lên nghi ngập, thối rữa và nóng rực, có lùi đến đâu cũng chẳng thể thoát khỏi sự bủa vây của nhiệt độ.
Thấy Nhan Dục Trì xoay người nhìn mình, Diêu Vấn Tân cố giữ giọng bình thản, hỏi một câu bất động thanh sắc: “Còn phải đốt bao lâu nữa thứ đó mới chịu ra đây?”
Có lẽ vì sắc mặt của y lúc này thực sự quá tệ, trắng bệch đến mức không còn giọt máu, nên Nhan Dục Trì lộ rõ vẻ nghi hoặc trên khuôn mặt. Hắn không trả lời ngay, ánh mắt dò xét như muốn nhìn thấu qua lớp bình tĩnh giả tạo của đối phương.
Diêu Vấn Tân cố gượng thẳng sống lưng vốn dĩ đã luôn tắp của mình, lạnh nhạt nhìn lại hắn, không để lộ một kẽ hở nào của sự yếu đuối.
"Oa ——!!!"
Bỗng nhiên, từ sâu dưới đáy hố lại truyền đến tiếng rít chói tai như tiếng trẻ sơ sinh gào khóc. Lớp bùn đất vốn đang sủi bọt đột ngột cuộn trào mãnh liệt, những sợi xúc tu điên cuồng quấy đảo rồi chui tợn lên khỏi mặt đất, kéo theo một khối đen tuyền khổng lồ.
“Chạy!” Nhan Dục Trì quát lớn, nắm chặt lấy tay Diêu Vấn Tân kéo y lùi lại thật nhanh.
Hai người lùi xa vài mét mới kịp nhìn rõ diện mạo thực sự của thứ đó —— Nó to lớn bằng ba người ôm, hình dáng trên to dưới nhỏ, tay chân thân hình đều đủ cả, thậm chí các đường nét của ngũ quan cũng đang dần hiện rõ mồn một. Thứ này nghiễm nhiên mang hình hài của một con người khổng lồ được kết tết từ rễ cây và oán khí!
Nhan Dục Trì thấp giọng chửi thề một tiếng: “Năm đó những thứ kia chỉ mới mơ hồ có hình người, cái thứ quỷ quái này cư nhiên đã trưởng thành hình người thật rồi!”
Những sợi xúc tu từ nửa thân dưới của nó mọc ra, kéo dài tít tắp đến tận những góc khuất xa xăm, kéo theo cái thân hình nặng nề, nhớp nháp đang cố bám dọc theo vách hố để bò lên trên.
“Không thể để nó lên trên được!” Diêu Vấn Tân quát lớn, một lần nữa vung tay ném ra những đồng tiền cổ. Sợi tơ hồng bỗng chốc dài ra cuồn cuộn, đan xen tung bay quanh sinh vật khổng lồ kia rồi đột ngột thắt chặt, trói nghiến lấy nó. Nhan Dục Trì nhân cơ hội đạp mạnh vào vách hố lấy đà, lao tới tung một cú đá sấm sét thẳng vào ngay chính diện “khuôn mặt” của khối Quỷ Tham.
Con quái vật Quỷ Tham bị đá văng ngược trở lại đáy hố, phát ra tiếng rít chói tai như xé rách màng nhĩ. Những sợi xúc tu dựng đứng lên cao như những ngọn giáo, run rẩy điên cuồng, dường như sự ngăn cản của hai người đã hoàn toàn chọc giận nó.
Nhan Dục Trì xoay ngược chuôi kiếm, định đâm thẳng vào điểm yếu của nó thì tiếng của Diêu Vấn Tân vang lên ngăn cản: “Khoan đã, đợi một chút!”
Diêu Vấn Tân siết chặt những sợi tơ hồng trong tay, ánh mắt sắc lẹm không ngừng quét qua quét lại trên thân hình đồ sộ của con quái vật như đang tìm kiếm một manh mối mang tính quyết định. Dù tơ hồng có thể tạm thời trói buộc thân thể của khối Quỷ Tham, nhưng nó lại chẳng thể ngăn cản được những xúc tu linh hoạt đang điên cuồng tấn công. Trong lúc y mải mê tìm kiếm, Nhan Dục Trì phải liên tục di chuyển, chạy đôn chạy đáo khắp đáy hố để thu hút sự chú ý của nó.
Giữa đám xúc tu múa may loạn xạ ấy, Diêu Vấn Tân cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình cần: hai đoạn xúc tu đã bị bẻ gãy. Vết cắt trên đó cực kỳ gọn gàng và sắc lẹm, rõ ràng là do một loại vũ khí sắc bén tạo thành. Tuy nhiên, điểm khác biệt nằm ở chỗ: một đoạn vẫn đang rỉ ra thứ chất lỏng đỏ tươi như máu, còn đoạn kia thì đã sớm khô cạn từ lâu.
Khi đã có được câu trả lời cho những nghi vấn trong lòng, Diêu Vấn Tân lập tức thay đổi thái độ. Y không còn nôn nóng hay vội vàng kêu Nhan Dục Trì dừng tay nữa, ngược lại còn thong dong túm lấy đầu sợi tơ hồng, đứng sang một bên lười nhác quan sát đối phương đang "tung tăng nhảy nhót" né đòn.
Nhan Dục Trì lại chạy thêm hai vòng nữa, vừa quay đầu lại thấy thần sắc thong dong của Diêu Vấn Tân thì lập tức hiểu ra mình vừa bị đối phương đem ra làm trò tiêu khiển. Hắn tung người mấy cái nhảy vọt về đáp xuống cạnh y, nghiến răng nói: “Xem có vui không?”
Diêu Vấn Tân thản nhiên gật đầu: “Cũng tàm tạm.”
Con Quỷ Tham lúc này đã thay đổi mục tiêu, những sợi xúc tu mấp máy điên cuồng lao về phía hai người.
“Ta vừa mới thăm dò qua rồi, trong cơ thể thứ kia không hề có hồn phách, chỉ là một luồng khí.” Nhan Dục Trì vừa nói vừa nhanh nhẹn né tránh, “Phàm là tinh quái thì đều phải tu thành hồn phách, nhưng chỉ là một luồng ‘khí’ thì giải thích thế nào?”