Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 51

Trước Sau

break

“Khanh Khanh.” Anh lao đến bên cô, cởi dây trói tay chân: "Em không sao chứ?”

“Em ổn.” Tống Khanh Dư đáp, Lệ Hoài Đông lập tức ôm chầm lấy cô, siết chặt trong vòng tay.

Trên người anh có mùi mưa và thuốc lá quyện lại. Tống Khanh Dư chưa từng ngửi thấy mùi thuốc lá đậm thế này trên người anh, có thể tưởng tượng trong vài tiếng đồng hồ vừa qua, anh đã hút bao nhiêu điếu.

“Hoài Đông... Hoài Đông... Em sai rồi... tha thứ cho em...” Thẩm Mộng Ly biết mình tiêu đời, quỳ rạp dưới đất cầu xin: “Em làm vậy... tất cả là vì yêu anh. Tình yêu đã che mắt em... tha cho em đi...”

“Câm miệng!” Lệ Hoài Đông trừng mắt nhìn cô ta như dao sắc: "Chuẩn bị vào tù rục xương đi.”

“Tại sao anh lại tàn nhẫn với em như vậy? Tại sao?” Thẩm Mộng Ly vùng vẫy điên cuồng trên sàn: "Nếu anh không thích em thì hai năm trước ở Hương Cảng, sao lại đối xử dịu dàng như thế? Anh coi em là thế thân, anh hại em thảm quá... hại em thảm quá...”

Cô ta gào lên điên loạn.

“Thẩm Mộng Ly, nếu tối đó không phải tôi cứu cô thì giờ cô đã là chim trong lồng của kẻ khác. Hai năm qua cô đi đâu cũng mượn danh tôi để nhận việc, tôi vẫn bỏ qua cho cô. Tôi đã khoan dung đủ, cũng cho cô cơ hội nhưng là cô hết lần này đến lần khác giẫm lên ranh giới. Giờ mọi thứ, là tự cô chuốc lấy.”

Nói rồi, Lệ Hoài Đông bế bổng Tống Khanh Dư rời đi.

“Hoài Đông... Hoài Đông...” Thẩm Mộng Ly nhìn theo bóng lưng anh bế Tống Khanh Dư, gào không nổi, bất ngờ phá lên cười như điên: “Ha ha ha ha... Tống Khanh Dư, đừng vội đắc ý... cô chính là tôi tiếp theo... ha ha ha ha...”

Tống Khanh Dư quay đầu nhìn lại từ trong vòng tay anh, thấy Thẩm Mộng Ly tóc tai rũ rượi, điên dại như quỷ tim cô run lên một nhịp.

Lệ Hoài Đông đưa tay che mắt cô lại: “Đừng nhìn tuyệt đối em sẽ không thành cô ta thứ hai.”

Tống Khanh Dư được đưa tới bệnh viện kiểm tra toàn thân. May mắn là ngoài vài vết xước nhẹ ở lưng, không còn gì đáng ngại. Sau khi kiểm tra xong, Lệ Hoài Đông đưa cô về Đào Nguyên. Khi về đến nhà, đã gần mười hai giờ đêm.

Tống Khanh Dư chợt nhớ ra: “Trời ơi, hôm nay sinh nhật anh, chưa kịp chúc mừng!”

Lệ Hoài Đông vốn không có thói quen mừng sinh nhật. Anh lấy từ túi quần ra chiếc bật lửa cô mua tặng anh: “Quà sinh nhật anh đã nhận rồi.”

Chiếc bật lửa màu vàng đen, nằm trong tay anh, vừa khít một cách hoàn hảo: “Anh tìm thấy rồi à?”

“Ừ.”

“Tốt quá, em cứ tưởng mất rồi.” Tống Khanh Dư bị bắt cóc trong hành lang, làm rơi bật lửa. Cô cứ tưởng ai đó nhặt mất, may mà cuối cùng vẫn trở lại tay anh.

“Anh thích không?”

“Ừ.”

“Thích là tốt rồi. À, cho em mượn bật lửa chút.” Tống Khanh Dư lấy bật lửa từ tay anh, bật lên một ngọn lửa nhỏ, đưa tới trước mặt anh: "Còn năm phút nữa là mười hai giờ, ước vẫn còn kịp đấy, mau ước đi.”

Trong ánh lửa nhè nhẹ, ánh mắt cô vừa trong sáng vừa chân thành. Yết hầu Lệ Hoài Đông khẽ chuyển động, anh đưa tay gập bật lửa lại, cũng tiện thể nắm luôn tay cô kéo vào lòng mình.

Tống Khanh Dư bất ngờ bị ôm chưa kịp phản ứng đã bị anh cúi đầu hôn. Nụ hôn này không mang quá nhiều dục vọng, mà là sự dè dặt, nâng niu sau khi suýt đánh mất.

Tống Khanh Dư theo phản xạ khép mắt lại, khi đầu lưỡi anh khẽ lướt qua, cô mở môi đón lấy. Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ lớn trong phòng khách vang lên một tiếng “Đinh”.

Cô giật mình, lùi lại né tránh nụ hôn, ngẩng đầu nhìn anh.

“Mười hai giờ rồi, không kịp ước nữa rồi.”

“Ước rồi.”

“Ước lúc nào?”

“Lúc hôn em.”

Ánh mắt Tống Khanh Dư bỗng trở nên lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào anh.

Thật ra giây phút ấy cô còn muốn hỏi rất nhiều: bức tranh Thẩm Mộng Ly nói đến, hay chuyện “Bạch Nguyệt Quang” liệu có thật không. Nhưng cô biết, chỉ cần hỏi ra sự cân bằng mong manh giữa cô và Lệ Hoài Đông có lẽ sẽ tan biến và cô chưa chắc đã chịu đựng nổi câu trả lời.

Thôi vậy, cô chọn cách làm đà điểu. Cô tự an ủi, có lẽ tất cả những gì Thẩm Mộng Ly nói đều là bịa đặt: “Ờm... ban đầu nói sẽ ăn tối cùng nhau, ngày mai bù nhé, coi như mừng sinh nhật muộn của anh.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương