Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 50

Trước Sau

break

Thì ra, đêm đó anh cứu cô ta, đưa cô ta đi ngắm đêm, thoáng nhìn cô ta vài lần... không phải vì thích cô ta, mà chỉ vì khuôn mặt cô ta giống người anh thương.

Nhưng dù thế, Thẩm Mộng Ly vẫn không thể buông. Tình cảm ấy dần biến thành chấp niệm. Cô thề, bằng mọi giá phải có được Lệ Hoài Đông. Cô ta cho rằng, mình giống người con gái kia tức là có cơ hội.

Nhưng ai ngờ, Tống Khanh Dư lại xuất hiện người con gái còn giống “bạch nguyệt quang” hơn cả cô ta . Khoảnh khắc ở trường đua ngựa, khi thấy Lệ Hoài Đông ôm lấy Tống Khanh Dư, cả thế giới của cô ta như sụp đổ. Mà càng khiến cô ta phát điên, là sự thiên vị của anh với Tống Khanh Dư hết lần này đến lần khác.

Cô ta biết rõ, chuyện phòng làm việc của mình bị khui ra vụ trốn thuế, chính là vì hôm đó cô đến phim trường gây sự với Tống Khanh Dư, nên Lệ Hoài Đông mới ra tay.

“Trong thư phòng của Lệ Hoài Đông, có treo một bức tranh chân dung phụ nữ. Tôi từng xem qua người trong tranh giống tôi năm phần, mà giống cô tám phần.” Thẩm Mộng Ly lạnh giọng cười: "Cô được anh ấy thích chẳng qua là nhờ khuôn mặt này. Cô đoán xem, nếu khuôn mặt này bị hủy rồi, liệu anh ấy còn thích cô không?”

“Cô có ý gì?” Tâm trí Tống Khanh Dư chợt dấy lên linh cảm bất an.

“Đừng vội, cô sẽ nhanh chóng biết tôi có ý gì thôi.” Thẩm Mộng Ly liếc mắt ra hiệu với người đàn ông phía sau. Hắn lập tức đưa cho cô ta một con dao gọt trái cây sắc lẹm.

“Cô... cô định làm gì?”

Thẩm Mộng Ly không nói, chỉ nở một nụ cười lạnh.

Cô ta xoay tay, dí thẳng lưỡi dao vào mặt Tống Khanh Dư. Lưỡi dao lạnh buốt khiến Tống Khanh Dư rùng mình.

“Thẩm Mộng Ly, cô điên rồi à? Nếu cô làm tôi bị thương, cô sẽ phải vào tù đấy!”

“Tôi có chuyến bay lúc mười một giờ đêm. Cô nghĩ là máy bay của tôi bay nhanh, hay người ta tìm thấy cô ở nơi hoang vu hẻo lánh này nhanh hơn?” Thẩm Mộng Ly đã sớm chuẩn bị đường lui. Cô ta dám bắt cóc Tống Khanh Dư, tức là không còn ý định ở lại trong nước nữa.

“Cho dù cô có ra nước ngoài, Lệ Hoài Đông vẫn sẽ tìm được cô.”

“Giờ cô đang lấy Lệ Hoài Đông ra dọa tôi à?” Thẩm Mộng Ly nổi điên, vung dao loạn xạ: “Nói đi, cắt bên nào mặt cô trước thì đẹp hơn? Bên trái? Hay bên phải? Cô thích hình gì? Một lỗ tròn hay một dấu X?”

“Đừng mà, xin cô tha cho tôi.” Tống Khanh Dư khẩn cầu. Cô là diễn viên, sống nhờ gương mặt. Nếu mặt cô bị hủy, sự nghiệp coi như chấm hết: “Giờ cô thả tôi đi, tôi sẽ không báo cảnh sát, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Làm ơn đi, được không?”

“Sợ rồi à? Ha ha ha ha... Đừng sợ, tôi sẽ thả cô. Nhưng mặt cô, tôi thấy chướng mắt, không thể giữ lại.” Dứt lời, lưỡi dao của Thẩm Mộng Ly chém thẳng về phía mặt Tống Khanh Dư.

Tống Khanh Dư giãy giụa, lăn lộn dưới đất để tránh né. Hai nhát đầu cô né được nhưng khi Thẩm Mộng Ly giơ dao lên lần ba, định dồn lực rạch xuống thì cánh cửa kho bỗng bị đá văng ra.

Một nhóm đàn ông mặc đồ đen tràn vào như ong vỡ tổ. Thẩm Mộng Ly và đám đồng bọn giật mình. Một tên trong số đó phản ứng nhanh, giật lấy dao từ tay Thẩm Mộng Ly, kéo Tống Khanh Dư đứng dậy rồi dí dao vào động mạch cổ cô.

“Ai cũng đừng nhúc nhích! Người đang trong tay tôi!” hắn hét lớn. Nhóm người áo đen lập tức dừng bước, không ai dám tiến lên nữa. Thẩm Mộng Ly đang định thở phào thì chỉ nghe “đoàng” một tiếng, một viên đạn từ phía sau bay tới, trúng thẳng cánh tay gã đàn ông đang cầm dao.

“Aaaa!” Gã đau đớn ngã xuống, ôm tay, dao rơi lăn lóc trên nền.

Thấy tình thế xoay chuyển, Thẩm Mộng Ly định nhào tới nhặt dao thì vài đặc cảnh đã lao đến, đè cô ta xuống đất. Ba tên đồng bọn khác cũng bị khống chế ngay lập tức. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức như đang tua phim tốc độ cao.

Tống Khanh Dư còn chưa hoàn hồn thì đã thấy Lệ Hoài Đông chạy xộc vào từ cửa lớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương