Lục Tổng Đừng Cầu Xin Nữa, Phu Nhận Được Sủng Tận Trời Rồi

Chương 2

Trước Sau

break

Cao Dương lập tức chuồn lẹ, còn không quên đóng cửa kỹ càng giúp sếp. Trong phòng chỉ còn lại Lệ Hoài Đông và Tống Khanh Dư. Lệ Hoài Đông chỉnh lại cà vạt bị cô kéo lệch, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô: “Em muốn ngủ với tôi?”

“Chẳng phải đây là công việc của anh sao?”
Đầu óc Tống Khanh Dư choáng váng nhưng vẫn nhớ lúc ở quán bar, bạn thân Thịnh Tinh Nại nói sẽ thuê phòng tổng thống cho cô, rồi tìm một “cậu em trai” trẻ khỏe, đầy sức sống để cô ăn mừng ly hôn.

Cô tưởng bạn chỉ nói đùa, không ngờ thật sự sắp xếp ổn thỏa. Mà phải nói rằng gu thẩm mỹ của Thịnh Tinh Nại quá chuẩn. Người đàn ông trước mặt mày rậm mắt sáng, ngũ quan sắc nét như người mẫu, vóc dáng cao ráo, cơ bắp rắn rỏi đến mức cách lớp sơ mi cô cũng cảm nhận được.

Còn mặc vest nghiêm chỉnh giả làm “tổng tài cấm dục” nữa chứ, đúng chuẩn vai diễn. Tống Khanh Dư bất giác nghĩ đến chồng cũ là Lục Ngạn Xuyên. Trước kia cô luôn cho rằng không ai mặc vest đẹp bằng anh ta. Nhưng bây giờ so sánh mới thấy, Lục Ngạn Xuyên còn kém xa.

“Công việc của tôi là ngủ với người ta à?” Lệ Hoài Đông nhếch mép: “Vậy em đã trả tôi bao nhiêu tiền?”

“Em không biết. Bạn em trả, bảo là chúc mừng em ly thành công.” Tống Khanh Dư nói nhiều quá nên khát nước, định với tay lấy ly trên tủ cạnh ghế nhưng với không tới. Lệ Hoài Đông đưa ly nước cho cô, cẩn thận đỡ lên miệng cô. Cô ngửa cổ uống ừng ực như nai con, uống xong còn liếm môi, vừa ngây thơ vừa quyến rũ.

“Cảm ơn anh, chu đáo ghê.” Cô lại rúc vào lòng anh, cơ thể mềm mại cọ vào khiến bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy. Lệ Hoài Đông xoay chuỗi hạt Tử Đàn trên tay, cố gắng kìm chế nhưng cuối cùng dục vọng vẫn chiến thắng lý trí.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu giây phút này còn nhịn được thì anh thật không phải đàn ông. Lệ Hoài Đông bế cô lên giường, tháo cà vạt rồi cúi người đè xuống: “Tống Khanh Dư, người dũng cảm dám kết thúc hôn nhân sẽ được ban thưởng một khởi đầu mới. Bạn em nói đúng, đêm nay đáng để ăn mừng.”

Nói xong, anh tặng cô một nụ hôn vừa bá đạo vừa dồn dập, không cho cô bất kỳ cơ hội phản ứng nào, lưỡi luồn vào cắn mút dây dưa... Thế là một đêm đầy triền miên. Khi Tống Khanh Dư tỉnh lại thì tay chân rã rời như vừa bị tháo khớp.

Cuộc vui tối qua như liều thuốc mê khiến cô tạm quên cuộc hôn nhân thất bại và nỗi nhục nhã mà Lục Ngạn Xuyên mang lại. Nhưng men rượu tan rồi, khoái cảm lắng xuống thì nỗi đau âm ỉ lại dâng trào.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương