“Kết hôn ba năm mà vẫn còn giữ lần đầu, anh nói xem có phải trông em rất nực cười không?”
Trong căn phòng tổng thống, Tống Khanh Dư với đôi mắt lờ đờ men rượu túm lấy cà vạt người đàn ông đối diện, trèo hẳn lên đùi anh mà ngồi. Hôm nay cô mặc một chiếc đầm nhung đen dài theo phong cách cổ điển, mái tóc xoăn màu hạt dẻ bồng bềnh xõa sau lưng như rong biển, trông y hệt nữ chính trong phim Hồng Kông, thật quyến rũ và đầy nguy hiểm. Dù mascara đã lem nhưng cô vẫn đẹp đến ngột ngạt, vừa cười vừa khóc.
Người đàn ông bị cô dồn vào sofa từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng nhìn cô lục lọi, sờ soạng mình như chốn không người, không né tránh cũng chẳng đáp lại. Trợ lý của Lệ Hoài Đông là Cao Dương đứng bên cạnh nhìn mà toát cả mồ hôi.
Anh ta chỉ vừa ra ngoài hành lang nghe điện thoại nhà hai ba phút, lúc quay lại thì người phụ nữ say khướt này đã ngồi lên đùi sếp mình. Trời ạ, đùi của vị đại lão mặt lạnh này đâu phải ai muốn ngồi là ngồi?
Cao Dương vô thức định kéo người phụ nữ ra nhưng bị Lệ Hoài Đông liếc một cái liền khựng lại. Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên kỳ quái.
Người phụ nữ kia hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của Cao Dương, vẫn tựa lên vai Lệ Hoài Đông, khóc nức nở: “Chồng cũ em nói, phụ nữ từng lăn lộn trong showbiz bẩn lắm, ngủ với em anh ta sợ bị bệnh... Sao anh ta có thể nghĩ em như vậy? Em vào giới từ năm mười tám tuổi, từng bước đi lên đều là nhờ nỗ lực của chính mình. Em chưa từng dùng thân thể để đổi lấy bất cứ tài nguyên nào... thật sự chưa từng...”
“Chồng cũ?” Ánh mắt Lệ Hoài Đông khẽ dao động: “Ly hôn rồi?”
“Tất nhiên rồi, chồng cũ em ngoại tình trong hôn nhân, ngủ với bạn gái cũ của anh ta. Anh ta không có đạo đức, nhưng em thì có! Nếu chưa ly hôn em dám ra ngoài chung phòng với người khác sao?”
Cô lảo đảo chỉ vào túi xách. “Giấy chứng nhận ly hôn mới toanh vẫn nằm trong đó, nếu anh không yên tâm thì có thể kiểm tra rồi hãy ngủ với em!”
Cao Dương không dám thở mạnh. Cái gì cơ? Sếp mình biết người này à? Cái gì cơ? Người này còn đòi ngủ với sếp mình?
Vậy anh ta nên ở lại hay ra ngoài đây? Đúng lúc anh ta đang phân vân thì Lệ Hoài Đông giơ tay chỉ về phía cửa. Ngón tay thon dài của anh rõ ràng đang ra hiệu: "Cậu nên về rồi đấy".
Hiểu rồi, lãnh đạo đã tan ca thì anh ta cũng nên biến thôi.