Tống Khanh Dư nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của Ngụy Lâm, không khỏi thấy ghê tởm. Đàn ông đã có vợ mà vẫn thản nhiên đề nghị bao nuôi cô, không biết xấu hổ là gì. Đúng là đàn ông chỉ khi treo lên tường mới chịu ngoan.
“Xin lỗi tổng giám đốc Ngụy, tôi không có hứng làm tình nhân của ai.”
Tống Khanh Dư dứt khoát từ chối rồi quay người bỏ đi nhưng bị Ngụy Lâm chặn lại: “Tống Khanh Dư, tôi nghe Ấu An nói cô đã ly hôn với tổng giám đốc Lục rồi, một người đàn bà bị nhà họ Lục vứt bỏ mà còn bày đặt thanh cao cái gì?” Mặt Ngụy Lâm đầy vẻ dữ tợn, ghé sát vào cô: "Tôi cho cô cơ hội, cô nên quỳ xuống cảm ơn tôi mới phải, đừng có bày mấy trò lạt mềm buộc chặt với tôi. Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa, không rảnh cũng chẳng kiên nhẫn mà chiều cô.”
Từng câu từng chữ đều là căm giận vì năm xưa bị cô từ chối. Đã vỡ mặt rồi thì Tống Khanh Dư cũng chẳng cần giả bộ nữa.
“Ngụy Lâm, anh dù sao cũng từng là biên kịch, ‘lạt mềm buộc chặt’ là dùng như vậy à? Dựng cái lỗ tai chó của anh lên mà nghe cho rõ, tôi, Tống Khanh Dư, không phải đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh, mà là tôi KHÔNG THÈM để mắt tới anh! Dù anh có ôm một đống tài nguyên trong tay, tôi cũng KHÔNG THÈM!”
“Con khốn, đồ đàn bà hư hỏng cho mặt mà không biết xấu hổ!” Ngụy Lâm bóp cổ cô, mạnh tay đẩy cô ép sát vào tường, cúi đầu định hôn.
Tống Khanh Dư ra sức lắc đầu, tay chân chống đỡ loạn xạ nhưng chút sức lực ấy chẳng là gì so với Ngụy Lâm cao lớn béo mập. Ngay khi anh ta sắp hôn xuống, đột nhiên có một bàn tay từ phía sau vươn tới, túm lấy áo khoác của Ngụy Lâm, mạnh mẽ quật anh ta ngã văng ra xa.
Ngụy Lâm đập mạnh vào tường bên kia hành lang, ngã vật xuống đất. Tống Khanh Dư vì thiếu dưỡng khí mà mặt đỏ bừng, cô ôm cổ ngẩng đầu, đầu tiên thấy Sở Dục, đợi anh ta nghiêng người qua mới nhìn rõ người đang đứng trong hành lang phía xa, Lệ Hoài Đông.
Anh trở về rồi!
Lệ Hoài Đông mặc bộ vest sáng màu cắt may tinh xảo, toát lên vẻ sang trọng điềm đạm xen lẫn chút lạnh lùng. Anh bước tới, liếc nhìn Tống Khanh Dư một cái để xác nhận cô không sao, rồi đi thẳng đến chỗ Ngụy Lâm.
Ngụy Lâm bị Sở Dục quật mạnh một cú, nằm dưới đất rên rỉ không ngừng. Lệ Hoài Đông đứng trên cao nhìn xuống anh ta.
“Tay nào bóp cổ cô Tống?” Mũi giày của anh chầm chậm nghiến lên tay trái của Ngụy Lâm: "Là tay này à?”
“Aaa!” Ngụy Lâm hét thảm, đau đến độ giãy giụa như con cá mắc cạn.
Lệ Hoài Đông lại chuyển sang tay phải: “Hay tay này?”
“Áaaa! Mày ăn gan hùm mật gấu rồi chắc? Biết tao là ai không?” Cổ Ngụy Lâm nổi gân xanh, giọng khàn khàn gào lên: "Nếu tay tao có chuyện gì, mày đừng mong sống yên đâu đấy!”
Lệ Hoài Đông chẳng buồn hỏi hắn là ai, tiếp tục dồn lực giày, dứt khoát giẫm mạnh.
“Áaaa!” Ngụy Lâm đau đến sắp phát điên.
“Tao là Ngụy Lâm của công ty giải trí Vi Sơn, Phí Sơn của Tập đoàn Phí thị là bố vợ tao, đắc tội với tao tức là đắc tội với cả Phí thị đấy!”
Ngụy Lâm lôi quan hệ ra nhưng Lệ Hoài Đông chẳng buồn chớp mắt.
“Mày bị điếc à? Là Tập đoàn Phí thị đấy!” Ngụy Lâm gào lên: "Tập đoàn Phí thị danh tiếng lẫy lừng!”
Lệ Hoài Đông lạnh nhạt nhìn sang Sở Dục: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Ghi lại, công ty giải trí Vi Sơn và Tập đoàn Phí thị.”
Sở Dục ngẩn người nhìn Lệ Hoài Đông, chưa kịp hiểu ý thì anh đã nói tiếp: “Ghi kỹ vào không tha cái nào.”
“Rõ, Tổng giám đốc Lệ.”
“Tổng giám đốc Lệ?” Mí mắt Ngụy Lâm giật liên hồi: "Lệ... Lệ tổng nào cơ?”
“Mày cũng nhớ kỹ đi, tiện thể xuống dưới làm quỷ cũng nói rõ với bố vợ mày.” Mũi giày của Lệ Hoài Đông đè chặt cổ Ngụy Lâm: "Tôi là Lệ Hoài Đông.”
“Lệ... Lệ Hoài Đông?”
Cả người Ngụy Lâm run bắn lên, lúc này mới nhận ra mình vừa đụng vào ai” “Lệ tổng, tôi sai rồi, tôi sai rồi! Tha cho tôi, tôi không dám nữa...”
Ngụy Lâm hét thảm còn thê thảm hơn lúc nãy. Hắn biết rõ, nếu để chuyện hắn quấy rối phụ nữ bên ngoài làm liên lụy đến công ty của bố vợ thì Phí Sơn chắc chắn lột da hắn mất. Động tĩnh ngoài hành lang khiến người trong phòng bao hoảng hốt chạy ra.