“Bóng Hình? Vai nữ phụ?”
“Không nhớ ra nữa rồi.”
“...”
Không ai nhớ đến Tống Khanh Dư, cô cũng chẳng ngạc nhiên. Dù sao giới giải trí thay máu nhanh như chớp, ba năm qua cô hoàn toàn mất tích khỏi giới.
“Không sao.” Quan Tâm Nhã khẽ thì thầm bên tai cô: "Những người đến sớm này đều là tép riu, nhớ hay không không quan trọng, tổng giám đốc Ngụy mới là nhà tài trợ quan trọng nhất hôm nay, lát nữa chịu khó nói chuyện với ông ấy, để lại ấn tượng tốt là được.”
Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra. Là người phụ trách bên Giải Trí Uy Sơn, Ngụy Lâm, đi cùng là thiên kim nhà họ Lục, Lục Ấu An.
Tống Khanh Dư nhận ra Ngụy Lâm, hồi còn học ở học viện hí kịch, người này từng là biên kịch đến trường cô diễn thuyết, vừa gặp đã si mê theo đuổi cô tới tấp. Tống Khanh Dư từ chối nhiều lần không được, cuối cùng là giáo viên chủ nhiệm phải ra tay mới cắt được cái mối đào hoa thối đó.
Còn Lục Ấu An, cô càng quen thuộc, Lục Ấu An là em ruột của Lục Ngạn Xuyên, tính tình kiêu ngạo, trời sinh là kẻ thích chơi bời. Khi Tống Khanh Dư còn ở nhà họ Lục, cô em chồng này không ít lần giở trò sau lưng.
Thật không ngờ, tài chính hôm nay và nữ chính mà họ chọn lại đều là người quen của cô.
“Ồ, chẳng phải chị dâu cũ của tôi sao.” Vừa thấy Tống Khanh Dư, Lục Ấu An đã tiến lại gần, hạ giọng châm chọc: "Nhanh thế đã muốn quay lại nhận phim rồi à? Rời khỏi nhà họ Lục không kiếm nổi cơm ăn nữa hả?”
Tống Khanh Dư cười nhạt: “Ừ đó, tôi không kiếm nổi cơm nên phải nhận phim. Còn tiểu thư nhà họ Lục thì sao cũng ra nhận phim? Nhà họ Lục phá sản rồi à?”
Lục Ấu An trợn mắt: “Cô...”
Nếu không phải đông người, với tính của Lục Ấu An, chắc chắn đã ra tay rồi. Nhưng cô ta đang chuẩn bị ra mắt, công ty định vị cho cô ta hình tượng thanh thuần giờ không thể sụp hình tượng được, đành phải nuốt cục tức vào bụng.
Quan Tâm Nhã kéo Tống Khanh Dư đến trước mặt Ngụy Lâm: “Tổng giám đốc Ngụy, lâu rồi không gặp. Giới thiệu với anh một diễn viên tiềm năng, Tống Khanh Dư.”
Ánh mắt Ngụy Lâm đảo qua người Tống Khanh Dư, cái cảm giác ánh nhìn đậm đặc đàn ông khiến cô thấy cực kỳ khó chịu.
“Xinh thật, gương mặt rất dễ nhận diện.” Ngụy Lâm đánh giá.
Quan Tâm Nhã không biết Tống Khanh Dư từng gặp Ngụy Lâm, tưởng là có cơ hội thật nên mừng rỡ: “Cảm ơn tổng giám đốc Ngụy đã khen, có phim nào phù hợp nhớ liên hệ em nhé!”
“Được.”
Mọi người ngồi xuống, vừa ăn vừa trò chuyện. Từ lời họ nói, Tống Khanh Dư biết Ngụy Lâm đã kết hôn, giờ là con rể bên nhà họ Phí. Cụ Phí để ủng hộ sự nghiệp của con rể, đã rót vốn cho anh ta mở công ty giải trí. Ngụy Lâm cũng khá có năng lực, năm ngoái đã sản xuất thành công một bộ phim nổi bật, đẩy được vài gương mặt mới lên.
Trong giới này, ai có phim hot thì nói gì cũng có giá, những người đến dự tiệc hôm nay đều là đến để cầu hợp tác với ông ta. Ngụy Lâm không hứng thú với đám người tâng bốc quanh mình, anh ta chỉ để tâm đến Tống Khanh Dư người ngồi đối diện.
Tống Khanh Dư ngẩng đầu mấy lần đều bắt gặp ánh nhìn rình mò của anh ta, cảm giác cực kỳ khó chịu.
“Em ra ngoài vệ sinh chút.” Tống Khanh Dư nói với Quan Tâm Nhã.
“Ừ.”
Vừa bước ra khỏi phòng riêng, Ngụy Lâm đã lập tức theo sau: “Khanh Dư.”
Tống Khanh Dư cảm thấy da đầu tê rần nhưng vẫn lễ phép đáp lại: “Tổng giám đốc Ngụy.”
“Em muốn quay lại đóng phim?”
“Vâng.”
“Cái phòng làm việc nhỏ của Quan Tâm Nhã chẳng có tương lai đâu, em có muốn về công ty anh không? Bên anh đang chuẩn bị cả phim điện ảnh lẫn truyền hình, chỉ cần em chịu đến, kịch bản em được chọn trước, nữ chính đều là của em.”
“Cảm ơn tổng giám đốc Ngụy nhưng em tin trên đời không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, chắc anh cũng không cho em cơ hội mà không có điều kiện gì.”
Ngụy Lâm cười cười: “Em thông minh thật đấy, vậy anh nói thẳng luôn, năm xưa theo đuổi em tuy không thành nhưng anh vẫn luôn thích em. Em theo anh đi, chỉ cần em chịu sau này trong giới giải trí em không bao giờ phải lo thiếu tài nguyên.”