Lục Giới Yêu Hậu

Chương 39.2

Trước Sau

break

Ta và Phượng Lân đi tới, chỉ thấy dưới vách núi chính là Trà Hoa. Tuy vách núi này dựa vào sườn núi nhưng lại là một đoạn vách đá dựng đứng, Trà Hoa đứng bên dưới, không thể leo lên được nữa.

Nàng đổ mồ hôi đầm đìa, tóc bết dính vào trán và hai bên má, thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm vạt áo. Ngọn núi này rất cao, lại không có đường núi, con người muốn leo lên đây cực kỳ khó khăn. Móng tay nàng dính đầy bùn đất, lờ mờ thấy cả vệt máu, váy áo cũng có chỗ bị rách, trông vô cùng chật vật.

"Sao ngươi biết ta ở đây?" Ta đứng trên vách núi nhìn xuống nàng.

Nàng thở dốc một lúc: "Tỷ tỷ mãi không xuất hiện, người trong thôn rất lo lắng. May mà sáng sớm nhìn thấy Kiếm Tiên công tử, mọi người mới biết tỷ tỷ đã trừ xong oán linh trong núi. Ta đi theo Kiếm Tiên công tử đến đây đấy."

"Ngươi đi theo ta?" Phượng Lân hơi ngạc nhiên.

Trà Hoa cười bẽn lẽn: "Tiên kiếm của Kiếm Tiên công tử có ánh sáng, ta nhìn theo hướng ánh sáng đó, đoán chừng có lẽ tỷ tỷ đang ở trên ngọn núi Trà này."

Ta không khỏi nhìn kỹ Trà Hoa, đây là một cô nương tinh tế.

"Ngươi tìm chúng ta làm gì? Chúng ta sẽ tự xuống thôn." Phượng Lân ân cần nhìn nàng: "Ngươi leo lên đây nguy hiểm quá."

"Không sao đâu, không sao đâu, trước kia đi hái thuốc ta cũng thường leo núi, chỉ có chỗ cao mới hái được thuốc tốt, thuốc tốt mới bán được giá cao, rồi chữa bệnh cho gia gia, ta không sợ nguy hiểm đâu." Trà Hoa cúi đầu nói nhẹ tênh về những khổ cực trước kia: "Trà Hoa lo lắng tỷ tỷ đi mất, vì hôm nay quốc sư sẽ đến!" Giọng nàng trở nên lo lắng: "Trà Hoa lo quốc sư sẽ giáng tội xuống thôn, còn muốn nhờ tỷ tỷ giải thích với quốc sư rằng trong núi không phải sơn thần, mà là oán linh."

Đến nước này rồi mà Trà Hoa vẫn còn lo lắng cho an nguy của người trong thôn.

Ta cười lạnh: "Chẳng lẽ quốc sư lại chẳng biết trong núi không phải sơn thần mà là oán linh sao?"

Trà Hoa khó hiểu ngẩng mặt lên.

"Hừ, quốc sư chỉ luôn lừa gạt các ngươi mà thôi! Thực ra trong núi đó là..."

"Sư phụ." Phượng Lân bỗng ngăn ta lại, lắc đầu với ta, trong đôi mắt đen là sự thương cảm không đành lòng: "Bọn họ đã yên nghỉ rồi, nếu để người thôn Diêu Gia biết là dùng máu hài tử của mình để trấn áp oán linh là tổ tiên của mình, họ sẽ chìm trong đau khổ và tự trách." Hắn nói nhỏ, nhìn ta thật sâu, bảo ta đừng nói ra sự thật với Trà Hoa lương thiện.

Ta im lặng một lát, trong lòng buồn bực, sa sầm mặt mày nhìn Trà Hoa: "Ngươi yên tâm đi, chúng ta sẽ xử lý chuyện của quốc sư..." Bỗng nhiên, một luồng yêu khí nồng nặc bay tới trong không khí, ta hơi nheo mắt: "Trà Hoa, ngươi nói quốc sư sắp đến rồi à?"

"Đúng vậy, vào mọi năm tầm này, ngài ấy đã đến rồi, bởi vì lễ tế phải được tiến hành vào giờ Thìn."

"Hừ." Ta cười: "Xem ra quốc sư không giống người lắm đâu, Lân Nhi à..." Ta quay sang nhìn Phượng Lân: "Tên quốc sư này giao cho ngươi đấy."

Phượng Lân nhìn ta đầy nghi hoặc, hắn cũng nhìn ta thật lâu.

Lúc này thôn Diêu Gia vắng lặng như tờ. Tại nơi hôm qua đặt tế đàn, một đội ngũ hoa lệ đang đứng đó. Hai hàng binh lính đứng hai bên, bên trong hàng binh lính là một đội vu nữ mặc lễ phục tế lễ xếp hàng ngay ngắn. Đứng trước các vu nữ là một nam tử có vóc dáng cao ráo, mặc hoa phục tế lễ.

Người dân thôn Diêu Gia nơm nớp lo sợ quỳ bên ngoài hàng binh lính, run lẩy bẩy.

Ta và Phượng Lân đứng lơ lửng giữa không trung, Trà Hoa sợ hãi ôm chặt lấy người ta. Phượng Lân nhìn tên quốc sư kia, gương mặt cũng đã sầm xuống: "Quả nhiên là yêu!"

"Yêu?" Trà Hoa kinh hô.

Bên dưới chúng ta, yêu khí màu đen không ngừng tỏa ra từ người tên quốc sư kia. Đương nhiên, người phàm không thể nhìn thấy được.

"Sư phụ, người có hút yêu khí không?" Phượng Lân bỗng hỏi.

Ta liếc xéo hắn: "Ngươi tưởng tà khí kiểu gì sư phụ ngươi cũng cần ư?"

Phượng Lân cười, nụ cười hơi xấu xa. Tiểu tử chết tiệt, không phải lo lắng ta hại người nữa nên dám trêu chọc sư phụ là ta rồi!

"Leng keng!" Bên dưới truyền đến tiếng chuông trên quyền trượng thần thánh. Quốc sư xoay người lại, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ đáng sợ, mái tóc đen dài tỏa ra ánh hào quang mê người dưới ánh mặt trời.

Ừm... Chắc chắn con yêu này rất đẹp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc