"Sư phụ! Người cười đồ đệ!" Hắn buồn bực quay mặt đi, trên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ không vui: "Ta biết, ta chỉ là một người phàm nhỏ bé, không quản được chuyện của người. Nhưng nếu người bị bọn họ truy sát mà ta lại chẳng làm được gì, cả đời này ta cũng sẽ không tha thứ cho chính mình!"
Ta dần không còn cười nữa. Hắn đang nói thật lòng. Một thiếu niên mười bảy tuổi, lòng tự trọng đang ở thời kỳ mạnh mẽ nhất. Hắn có dục vọng bảo vệ ta cực mạnh, có thể nói, hắn quyết không cho phép bản thân trơ mắt nhìn ta bị người khác bắt đi.
Ta suy nghĩ một chút, nâng thần cốt lên: "Ngươi tưởng thần cốt là xương của Hoa thần à?" Ta đâu có biến thái đến mức thích đi róc xương người khác như vậy.
"Thế là gì?" Hắn quay mặt lại, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Ta nhếch khóe miệng: "Thần cốt là thần vật của Thần tộc, do Thái Dương Thánh Đế bảo quản. Sau khi chọn ra người có thể làm thần, ngài ấy sẽ ban thần cốt cho người đó, giúp họ thành thần. Cho nên, thần cốt có linh tính riêng, đây là thần cốt có thể làm Hoa thần, nó sẽ tự chọn người thích hợp để làm Hoa thần. Không tin thì ngươi xem này." Ta đưa thần cốt đến trước mặt hắn. Ánh sáng ảo ảnh rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt đen của Phượng Lân, khiến đôi mắt hắn cũng sáng rực như bảo châu lưu ly. Thần cốt xoay tròn trước mặt hắn, rồi ánh sáng đột ngột biến mất, nằm im lìm trong lòng bàn tay ta như đã chết, không còn nhúc nhíc nữa.
Ta cười: "Thấy chưa, thần cốt cảm thấy ngươi không có tố chất làm Hoa thần."
Hắn kinh ngạc không thôi: "Thật không thể tin nổi. Vậy còn thần đan thì sao?" Hắn lại nhìn ta với ánh mắt rực lửa, quyết không thành thần là không chịu thôi.
Ta nâng tay trái lên, thần đan hiện ra trong lòng bàn tay, trông chỉ nhỏ như hạt long châu nhưng lại ẩn chứa thần lực vạn năm: "Thần đan không phải là thứ mà thân xác phàm thai có thể chịu đựng được. Nếu cưỡng ép truyền vào thân thể người phàm, người đó sẽ lập tức tan thành tro bụi."
Hắn giật mình, chớp chớp mắt sờ soạng thân thể mình, rồi nhìn thần cốt trong tay phải ta: "Cho nên thần đan và thần cốt, thiếu một thứ cũng không được?"
Ta mỉm cười gật đầu, nhìn xuống thần cốt và thần đan trong lòng bàn tay. Chúng đang lặng lẽ hô hấp trong ánh ban mai vàng nhạt, phối hợp chặt chẽ với nhau. Thần cốt lại một lần nữa tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lơ lửng bay lên từ lòng bàn tay ta, hương hoa tỏa ra bốn phía, thu hút đàn bướm đủ màu bay đến lượn lờ xung quanh.
Phượng Lân đứng trước mặt ta, lặng lẽ nhìn ta, đàn bướm bay lượn trước mặt hắn cũng không thể làm phiền tầm mắt của hắn. Hắn vươn tay phải ra, một con bướm cánh đen đốm xanh đậu xuống đầu ngón tay thon dài của hắn, đôi cánh khẽ rung. Hắn nín thở, như sợ rằng hơi thở của mình sẽ làm kinh động đến sinh linh nhỏ bé xinh đẹp đang đậu trên đầu ngón tay. Hơi thở và ánh mắt cẩn trọng của hắn toát lên vẻ dịu dàng và ấm áp hiếm thấy trong ánh ban mai vàng nhạt.
Một đóa hoa núi nhỏ nhắn trắng muốt đung đưa trong gió bên cạnh Phượng Lân. Thế giới cần một Hoa thần mới. Nếu linh khí của trăm hoa không có người lấy đi, hoa sẽ không tàn nữa, quả cũng sẽ không sinh ra nữa, sự sinh tử của hoa cỏ sẽ bị đảo lộn.
Trong không khí mang theo một chút hơi người. Ta lập tức cất thần cốt và thần đan về, quay người nhìn sang con đường duy nhất có thể leo lên vách núi: "Có người đến."
"Sao có thể?" Khi Phượng Lân nói, con bướm trên đầu ngón tay vỗ cánh bay đi. Hắn nhìn về phía con đường mòn với vẻ nghi hoặc: "Ngọn núi này rất cao, cũng không có đường đi, leo lên đây vô cùng nguy hiểm." Phượng Lân nói xong, dường như cũng cảm nhận được người đến, trong ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc: "Thật sự có người leo lên rồi."
Chúng ta đứng dậy, đàn bướm vây quanh cũng lần lượt bay đi.
"Tỷ tỷ... Tỷ tỷ có ở đó không..." Tiếng gọi của Trà Hoa vọng lại từ phía vách núi dựa vào sườn núi.