Khung cảnh vắng lặng của Côn Luân bất giác gợi lại trong ta từng đêm dài đằng đẵng có Lân Nhi bầu bạn. Trôi dạt trong dòng hồi tưởng, ta đã lơ lửng dừng lại ngay trước cửa gian phòng của Lân Nhi từ lúc nào. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có ngọn nến le lói hắt bóng chập chờn bên trong căn phòng trống hoác.
Đàn quạ ngoan ngoãn đậu thành hàng dọc theo mái hiên. Ta đứng chênh vênh trên bậu cửa sổ, đưa mắt bao quát gian phòng tĩnh mịch. Căn phòng vẫn được quét tước sạch sẽ. Thế nhưng, trên chiếc giường trống trải của Lân Nhi, giờ đây chỉ còn đặt vỏn vẹn một bộ y phục được gấp gọn gàng.
Nước mắt ta tuôn rơi lã chã, "tí tách" xuống bậu cửa. Ta vội ngoảnh mặt đi, không nỡ nhìn thêm bộ y phục trống trải ấy, chẳng dám hít thở thêm thứ hơi ấm quen thuộc của hắn còn vương vấn trong không khí. Ta cắn chặt răng, dứt khoát xoay người tung cánh bay lên, mặc cho gió đêm lạnh buốt hong khô những giọt lệ. Lúc này đây, ta tuyệt đối không cho phép bản thân chìm đắm trong sự yếu mềm. Chỉ có tiếp tục bước tới, không ngừng tiến về phía trước, ta mới có cơ hội trùng phùng cùng Lân Nhi.
Trước khi hoàn thành tâm nguyện ấy, ta không được phép dừng bước! Và càng không được phép nếm mùi thất bại!
Ta sải cánh xé gió rời khỏi địa phận Côn Luân, lao thẳng xuống trần thế. Những vạt rừng rậm rạp dưới chân núi Côn Luân xào xạc rung rinh trong bóng tối. Bất giác, ta lại nhớ đến những ngày tháng tự tại khi xưa, lúc thèm thuồng chút thịt cá, Lân Nhi lại nằng nặc cản trở không cho ta sát sinh.
Mặt hồ tĩnh lặng lấp lánh phản chiếu ánh trăng bàng bạc. Ta là đà hạ xuống, hóa lại thành hình hài con người ngay giữa không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống ven hồ. Những gợn sóng lăn tăn lung linh hắt sáng lên tà váy đen kịt, mặt hồ trong vắt tựa tấm gương soi rõ cái bóng đơn độc của ta.
"Oa! Oa!" Hai con quạ đen đậu vắt vẻo trên cành cây cạnh đó, dùng cặp mắt sắc lẹm cảnh giác dò xét xung quanh.
"Sư phụ." Từ phía sau lưng, một tiếng gọi rầu rĩ khẽ khàng cất lên.
Ta khẽ nghiêng mặt, giọng lạnh như băng: "Ta không còn là sư phụ của ngươi nữa, sau này đừng gọi ta bằng hai chữ ấy."
"Sư phụ…" Giọng nói của hắn nghẹn ngào nức nở. Gió đêm thốc qua tán lá xào xạc, vọng lại từng tiếng "sột soạt" não nề.
Lẫn trong tiếng lá cây xào xạc là tiếng bước chân trĩu nặng của hắn, từng bước, từng bước chậm chạp tiến về phía ta. "Bịch” một tiếng, hắn quỳ rạp xuống nền đất ngay cạnh chân ta, gục đầu bên tà váy: "Sư phụ, ta tuyệt đối sẽ không đi đâu hết."
Ta hờ hững ngước nhìn bầu trời đêm: "Làm sao ngươi biết ta ở đây?"
"Ta đã đi theo đàn quạ của Tiểu Trúc." Hắn lí nhí đáp.
Ta chầm chậm rời mắt: "Tất cả mọi người đều đã đổ dồn về Vô Cực Điện rồi, ngươi bám theo ta để làm gì?"
"Bởi vì người mới thực sự là sư phụ của ta…" Mặt hồ trong trẻo soi bóng khuôn mặt hắn, một khuôn mặt đau đớn đến vô hồn. Hắn chầm chậm vươn tay, khẽ khàng túm lấy tà váy ta: "Sư phụ ruồng bỏ ta, có phải là vì chuyện đó không?"
"Hừ." Ta quay mặt đi, định bật cười, nhưng tận sâu trong đáy lòng lại là một vị đắng ngắt: "Nếu quả thực là vì chuyện đó, ngươi nghĩ mình còn giữ được mạng sống sao?" Ta đau đớn nhắm nghiền hai mắt, đôi mày nhíu chặt lại. Đúng là nghiệt duyên mà!
Ta hít một hơi thật sâu, dốc sức kìm nén sự dậy sóng trong lòng, chầm chậm mở mắt ra: "Lời ta dặn Nguyệt Linh truyền đạt lại, ngươi đã nghe rõ chưa?"
"Ta nghe rõ rồi…" Ánh mắt đờ đẫn của hắn nhìn xuống mặt đất, nhưng bàn tay đang nắm lấy tà váy ta lại mỗi lúc một gắt gao: "Thế nhưng ta tuyệt đối sẽ không đi đâu hết! Ta phải tiếp tục ở lại phò tá người! Lẽ nào người không oán hận ta sao!" Giọng hắn run rẩy, kích động. Hắn buông tà váy ta ra, loạng choạng đứng thẳng dậy: "Là do ta đã dẫn dụ Xuy Đình vào trong đó! Là do ta gián tiếp hại chết Phượng Lân! Là do ta thành sự thì ít, bại sự thì nhiều! Là do ta u mê đắm chìm trong nhan sắc của người! Là do ta thèm khát có được người! Không sai, ta đã cố tình! Ta đã cố tình làm thế đấy!" Hắn điên cuồng nhào tới, bóp chặt lấy hai bả vai ta, hung hăng phủ môi xuống!
Ta thẳng tay đẩy mạnh hắn ra, túm chặt lấy cổ áo hắn, ghim cái nhìn lạnh lẽo vào đôi mắt vô thần và khuôn mặt thất hồn lạc phách của hắn: "Bớt làm ra vẻ tự chà đạp bản thân đi! Đừng tưởng nán lại bên cạnh để ta mặc sức hành hạ thì ngươi sẽ chuộc được lỗi!"
Đôi đồng tử của hắn khẽ co rút. Hắn dùng ánh mắt đau đớn và tuyệt vọng nhìn xoáy vào mắt ta: "Sư phụ! Người phải hận ta! Người nhất định phải hận ta mới đúng! Xin hãy giữ ta ở lại bên cạnh, để ta tiếp tục làm tấm khiên chắn đỡ đòn cho người! Bất luận người sai bảo điều gì, ta cũng cam tâm tình nguyện!"
"Ngươi câm miệng lại cho ta…" Ta giơ tay lên, giáng một cái tát vào mặt hắn. Cú tát mạnh đến mức khiến mặt hắn quay sang một bên. Trên làn da tái nhợt lập tức in hằn năm dấu ngón tay đỏ tấy, thoắt ẩn thoắt hiện sau lọn tóc xõa tung.
Ta lạnh nhạt vươn tay đẩy khẽ hắn ra. Hắn lảo đảo lùi lại phía sau.
"Thiên Thủy, hiện tại ngươi đang tự hành hạ bản thân, thèm khát sự trừng phạt từ ta cốt chỉ để đổi lấy sự thanh thản cho lương tâm! Cái bộ dạng này của ngươi quả thực khiến ta buồn nôn!" Vầng trăng bàng bạc chiếu rọi lên người hắn, khiến hắn thoạt nhìn hệt như một cô hồn vất vưởng sắp sửa tan biến vào màn đêm. Ta lắc đầu ngao ngán, đưa tay đặt lên lồng ngực mình: "Mị Cơ ta đây, đường đường là Âm thần của đất trời. Nam nhân đầu tiên ta trao thân là Dương Thần Thánh Dương oai phong lẫm liệt. Kẻ thứ hai là ái đồ Phượng Lân mà ta hết mực yêu thương. Thiên Thủy, đừng ép ta phải nảy sinh cảm giác ghê tởm sau khi đã hoan ái cùng ngươi!"
Cơ thể hắn khẽ cứng đờ dưới ánh trăng. Ánh mắt hắn run rẩy kịch liệt sau lớp tóc lòa xòa.
Ta lườm hắn một cái: "Ta quyết không giữ ngươi lại không phải vì chuyện đó, mà là vì ta thừa biết đoạn tình cảm ngươi dành cho ta là thật lòng!"
Hắn lại một lần nữa giật mình, đờ đẫn ngước nhìn ta. Lọn tóc xõa tung chầm chậm trượt xuống gò má. Ánh trăng dịu dàng từng chút, từng chút xoa dịu đi những vết hằn đỏ tấy trên mặt, trả lại cho hắn dung nhan ấm áp hoàn mỹ như ban đầu.
Ta lặng lẽ ngắm nhìn những vết thương đang phai mờ trên mặt hắn, bất giác thất thần: "Chỉ là bởi vì hình bóng của ngươi quá đỗi giống với Thánh Dương, khiến ta không muốn đối diện. Thánh Dương mang thuộc tính dương, ta thuộc tính âm. Âm dương vốn dĩ tương sinh tương khắc, hút lấy nhau. Định mệnh đã an bài chúng ta đời đời kiếp kiếp phải gắn chặt lấy nhau. Dẫu cho hắn và ta có luân hồi chuyển thế, thì rốt cuộc chúng ta vẫn sẽ tìm thấy nhau…"
Thiên Thủy đã khôi phục lại sự bình tĩnh, dùng ánh mắt sầu thương nhìn ta, đong đầy sự xót xa khôn nguôi.
"Thế nhưng ta đã từng yêu, đã dốc trọn chân tình để yêu hắn. Vậy mà hắn lại nhẫn tâm đâm ta một nhát quá sâu, vết thương ấy sâu đến mức không thể nào cứu vãn. Ta không muốn tiếp tục yêu hắn nữa. Dẫu lý trí ta thừa hiểu hành động năm xưa của hắn là hoàn toàn đúng đắn, nhưng trái tim ta thì vĩnh viễn không thể tha thứ cho hắn! Ta thực sự không thể nào tha thứ! Sao hắn có thể nhẫn tâm ruồng bỏ lòng tin dành cho ta! Tình yêu ấy khiến ta quá đỗi mệt mỏi rồi. Ta không muốn phải gánh chịu thêm đoạn tình cảm nào với một nam nhân mang dáng dấp của Thánh Dương nữa!" Ta đưa tay ấn chặt lồng ngực đang nhói lên từng hồi, ghim ánh nhìn sâu thẳm vào khuôn mặt đau khổ và những giọt lệ nhạt nhòa trong mắt Thiên Thủy: "Thiên Thủy, ta không yêu ngươi, ngươi có oán hận ta không?"
Ánh mắt hắn dao động dữ dội dưới ánh trăng bàng bạc. Những giọt lệ nối đuôi nhau lã chã rơi rớt trên khóe mi. Hắn khẽ lắc đầu, không thốt lên nửa lời. Khóe môi run rẩy chầm chậm nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt và ấm áp.
Ta cũng mỉm cười đáp lại, dẫu cho cổ họng đang nghẹn đắng, đau rát vì phải dốc sức kìm nén những giọt nước mắt chực trào: "Tốt lắm. Hãy ghi lòng tạc dạ những lời ngươi nói hôm nay. Đừng bao giờ tự hành hạ bản thân thêm nữa. Sự ra đi của Lân Nhi không phải lỗi do ngươi. Và ta cũng thấu hiểu rất rõ tấm chân tình mà ngươi dành cho ta. Vậy nên, ngươi hãy tiếp tục sống thật tốt thay cho phần của Lân Nhi. Đó cũng là di nguyện của hắn. Đừng khiến ta phải bận tâm thêm nữa, được không?"
Hắn ngấn lệ, khẽ gật đầu, nhắm mắt lại giữa những gợn sóng lấp lánh phản chiếu từ mặt hồ. Hàng mi ướt sũng khẽ rung lên, một giọt lệ trượt dài trên gò má. Ta tiến lên một bước, vươn tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt đẫm nước mắt của hắn. Dòng lệ lạnh buốt vì gió đêm thấm đẫm đầu ngón tay ta.
Hắn chầm chậm mở mắt ra, đôi mắt nhòa lệ si tình nhìn xoáy vào khuôn mặt ta. Ta vuốt ve mi mắt hắn: "Ta nhất định sẽ tìm cách đưa Lân Nhi quay về. Trước khi hoàn thành tâm nguyện ấy, chắc chắn chúng ta sẽ còn cơ hội trùng phùng…" Đầu ngón tay ta lướt qua đôi môi đang run rẩy của hắn. Hắn cúi đầu, vụng về và run rẩy đặt một nụ hôn khẽ khàng lên môi ta. Nước mắt mặn chát hòa quyện vào nụ hôn. Hắn tựa trán vào trán ta, gắng gượng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong: "Sư phụ, ta xin lỗi…" Hắn dang tay ôm chầm lấy ta, gắt gao siết chặt vòng tay, nhưng rốt cuộc vẫn không kiềm chế được mà bật khóc nức nở: "Xin lỗi, thật lòng xin lỗi người…"
Hắn ôm chặt lấy ta rồi chầm chậm quỳ gục xuống, úp mặt lên vạt váy ta khóc lóc thê thảm. Những gợn sóng lăn tăn lung linh hắt sáng lên bóng dáng hắn, tựa như muốn xé nát hắn thành từng mảnh nhỏ giữa cái thế giới vô định này.
Tiếng khóc của hắn nhỏ dần, rồi chìm vào giấc ngủ miên man trong chính những dòng lệ xót xa ấy. Khóe mắt vẫn ướt đẫm, đôi mày nhíu chặt không rời. Nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi trong giấc ngủ chập chờn. Ta khẽ vuốt ve mái tóc dài của hắn, dán ánh mắt về phía chân trời xa xăm. Bình minh chầm chậm ló rạng. Hai con quạ đen là đà sà xuống bên cạnh. Ta dùng ánh mắt dịu dàng nhìn chúng: "Thay ta canh chừng hắn cho tốt…"
"Oa!"
Ta cúi mặt ngắm nhìn dung nhan của Thiên Thủy, vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt vì đẫm lệ của hắn: "Vốn dĩ định đoạn tuyệt không bao giờ gặp lại, chẳng ngờ cuối cùng vẫn phải đối diện trong khoảnh khắc chia ly này. Âu cũng là nghiệt duyên không thể chối bỏ giữa hai ta. Thiên Thủy, ta đi đây. Ta nhất định sẽ mang Lân Nhi trở về bình an, ngươi đừng tự trách bản thân nữa…"
Một giọt lệ nóng hổi lăn dài, rơi vào lòng bàn tay. Ta hóa thành quạ đen, vỗ cánh bay vút đi. Bóng dáng hắn thu mình cuộn tròn trên bãi cỏ ven hồ ngày một xa dần, nhỏ xíu… Cuối cùng hòa quyện vào ánh ban mai rực rỡ, chìm nghỉm trong thứ ánh sáng vàng ấm áp của bình minh.
Thiên Thủy…
Chúng ta…
Rất nhanh thôi…
Sẽ lại trùng phùng…
Dương, ta mượn kiếp này của ngươi, cùng với cả tiền kiếp của ngươi… Để nói lời ly biệt…
Mối nghiệt duyên giữa chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt. Lần tới hội ngộ chính là thời khắc ta tái sinh ngươi, rồi tự tay bẻ vụn thần cốt của ngươi!
Chỉ khi hoàn toàn ân đoạn nghĩa tuyệt, trái tim ta mới có thể buông bỏ ngươi, vứt bỏ toàn bộ những yêu hận, ân oán chằng chịt này…
Chỉ khi ấy…
Ta mới có thể…
Thực sự tha thứ cho ngươi…