Ngay cả sau khi phá vỏ chui ra, ta vẫn không tài nào hiểu nổi cớ sao mình lại ngủ say lâu đến vậy trong suốt một thời gian dài. Mãi cho đến khoảnh khắc trước khi bị phong ấn, ta mới vỡ lẽ... Nguồn sức mạnh của ta bắt rễ từ những khía cạnh tăm tối và thối nát nhất của nhân tính. Một khi thế gian này hoàn toàn vắng bóng cái ác, ta sẽ mãi mãi đánh mất sức mạnh, mãi mãi chìm sâu vào giấc ngủ ngàn thu..."
"Sư phụ..."
Ta chau mày, gằn giọng: "Dục vọng quyền lực, lòng tham vô đáy, sự oán hận thấu xương, thói dâm ô, trụy lạc... Tất thảy những dục vọng đê hèn ấy của con người đều huyễn hóa thành nguồn sức mạnh nuôi dưỡng ta. Trong số đó, oán khí là thứ tồn tại mạnh mẽ và đậm đặc nhất, thế nên ta mới dễ dàng đánh hơi và hấp thụ chúng nhất. Chỉ khi điên cuồng hút cạn những thứ nhân tính tăm tối ấy, ta mới được tiếp thêm sinh lực, và mới có thể dần dần bừng tỉnh khỏi quả trứng phôi chết chóc kia..." Ta đưa mắt nhìn xuống dãy núi Côn Luân sừng sững uy nghi bên dưới. Chẳng hay biết từ lúc nào, chúng ta đã đặt chân trở về chốn cũ.
Ta ngập ngừng rồi im bặt, quyết định nuốt ngược những lời định nói vào trong. Bởi lẽ, kẻ đầu tiên ta bắt gặp khi vừa mở mắt chào đời chính là Thánh Dương. Ta không muốn nhắc lại cái tên ấy, càng không muốn khơi gợi lại bất kỳ ký ức nhỏ nhặt nào về hắn nữa...
"Sư phụ, người đừng nói nữa." Dường như đã nhìn thấu sự ngập ngừng của ta, Phượng Lân bóp chặt tay ta, kiên quyết không buông. Hắn vịn lấy hai bả vai ta, nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt ta: "Sư phụ, từ nay về sau, quãng đời còn lại của người đã có ta kề cận, xin người đừng bao giờ nhớ nhung hay bận tâm đến nam nhân đó nữa. Ta thề sẽ dùng mọi cách để xóa sạch hình bóng của ngài ấy ra khỏi tâm trí người, để trong trái tim người... Chỉ còn lại duy nhất một mình ta!" Đôi mắt hắn rực sáng sự kiên định. Bất thình lình, hắn ôm chầm lấy ta, siết chặt ta vào lồng ngực.
Nằm gọn trong vòng tay vững chãi của hắn, ta hít một hơi thật sâu, lại một lần nữa đưa mắt quan sát toàn cảnh Côn Luân bên dưới. Khi tĩnh tâm lại, ta dễ dàng định vị và nhận diện được hơi thở của từng sinh linh đang hiện diện trên đỉnh núi này.
Đôi mày ta lập tức nhíu chặt lại: "Bọn chúng đến rồi!"
"Bọn chúng?" Phượng Lân vội vã buông ta ra, cảnh giác hỏi: "Ai cơ?"
Ta nhắm mắt, cẩn thận phóng thần thức cảm nhận thêm một lần nữa. Khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười tà: "Xem ra chốn Côn Luân nhỏ bé này sắp sửa được vinh hạnh đón tiếp những vị khách quý rồi. Hừ... Hơn nữa, lại còn chẳng phải là một người." Cố tình che giấu thân phận, kiềm chế thần lực, lẽ nào là muốn bỡn cợt, chơi trò trốn tìm với ta sao? Được thôi, bổn nương nương sẽ phụng bồi các ngươi chơi cho thỏa thích. Đợi lúc các ngươi chơi đến mất cảnh giác rồi, ta sẽ thẳng tay tiễn các người đi chầu Diêm Vương, ha ha.
Phượng Lân đưa mắt nhìn ta một cái, hàng chân mày cũng nhíu chặt lại đầy đăm chiêu. Ánh mắt thâm trầm, đề phòng của hắn nhìn xuống đỉnh núi Côn Luân bên dưới.
Ta và hắn đứng sóng vai trên tầng mây cao vút, bễ nghễ nhìn xuống những hòn đảo lơ lửng, thoắt ẩn thoắt hiện dưới biển mây cuồn cuộn. Quảng Nguyệt, Ngự Nhân, Ân Sát, Xuy Đình, rốt cuộc là kẻ nào trong số các ngươi đã tinh ranh đánh hơi được tung tích của ta ở Côn Luân?
Ưm... Hơi thở còn lại, rõ ràng là của một nữ nhân. Hừ, lẽ nào cũng bám đuôi tới đây để truy sát ta sao?
Thế này mới thú vị chứ. Để xem giữa chúng ta, ai mới là kẻ đi săn, ai mới là con mồi.
Trò chơi mèo vờn chuột... Chính thức bắt đầu...
(Hết quyển)