Khi ấy, Đế Gia vẫn còn được coi là có chút bình thường. Hắn hừng hực nhiệt huyết và đam mê kiến tạo thế giới mới. Hắn say mê nhào nặn ra các loài dã thú, dẫu chính bản thân hắn cũng chẳng tường tận thứ mình vừa nặn ra sẽ mang hình thù quái dị gì, bởi tất thảy đều đang say giấc nồng chờ ngày ấp nở trong những quả trứng. Thấy vậy, ta bèn nài nỉ xin hắn một quả. Và từ quả trứng ấy, Ăn Không No đã chào đời.
"Ăn Không No là do người tự tay nuôi nấng sao?"
"Không sai."
Phượng Lân im bặt, không gặng hỏi thêm lời nào nữa. Thế nhưng, bàn tay đang nắm lấy tay ta lại bất giác siết chặt hơn, mang theo một sự chiếm hữu vô cùng ngang ngược.
Ta lơ lửng trên không trung, tò mò nghé mặt sang nhìn hắn: "Đang nghĩ ngợi điều gì vậy?" Sắc mặt hắn trông có vẻ khá âm trầm.
Hắn lập tức khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa: "Không có gì đâu sư phụ. Bước tiếp theo, chúng ta nên tính toán thế nào đây?"
Ta trầm ngâm suy tính trong giây lát rồi đưa mắt nhìn xuống bên dưới. Chỉ thấy Trường Phong vừa uyển chuyển bước ra khỏi yêu xa. Dáng vẻ của hắn đoan trang và nhã nhặn, suối tóc tơ rủ xuống thẳng tắp tựa như những dây cung. Dưới ánh nắng mặt trời, chúng phản chiếu thứ ánh sáng bàng bạc, ảm đạm y hệt những tia lưu quang của một cây cổ cầm.
Tiên y lại một lần nữa được khoác lên người Phượng Lân, mái tóc dài hãy còn hơi ẩm ướt khẽ tung bay trong gió. Ta dẫn thao hắn nhẹ nhàng hạ xuống. Trường Phong hướng ánh nhìn về phía ta, nơi đôi mắt thon dài sắc sảo đong đầy sự cung kính và phục tùng.
"Chủ nhân." Hắn vắt chéo hai tay trước ngực, kính cẩn cúi đầu hành lễ.
Ta nhìn hắn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười tà: "Dẫn đường đến Long vực."
"Tuân lệnh."
Dưới ánh mặt trời chói chang, quạ đen của Tiểu Trúc vỗ cánh bay vút lên, tiếng kêu "Oa... Oa..." vang vọng khắp không trung tựa như khúc kèn lệnh khởi hành, xé toạc màn sương mù dày đặc của Ác Yêu Cốc.
Ta và Phượng Lân đứng sừng sững trên nóc yêu xa. Cỗ xe ngựa huyễn hoặc từ từ trồi lên khỏi mặt hồ tĩnh lặng, phá vỡ sự bình yên bằng những gợn sóng lăn tăn, kéo theo tiếng "cót két, cọt kẹt" của bánh xe ma sát. Yêu xa rẽ lối xuyên qua lớp sương mù yêu khí dày đặc nặng nề, từ từ mở ra trước mắt một khoảng trời xanh thẳm điểm xuyết sắc tím mộng mơ. Phượng Lân quay sang nhìn ta. Ta cũng khẽ liếc nhìn hắn. Hắn mỉm cười rạng rỡ. Đột nhiên, hắn vươn tay ra nắm chặt lấy tay ta, mười ngón tay đan xen, gắt gao siết chặt không buông.
Ta mỉm cười dịu dàng, rời tầm mắt hướng về cõi xa xăm phía trước, bàn tay cũng vô thức siết chặt lấy tay hắn. Lân Nhi à, vì sự an nguy của ngươi và của tất cả những người đang nguyện lòng đi theo ta, ta buộc phải tạm thời rẽ bước chia ly. Xin lỗi ngươi...
Ta xoay mặt nhìn Phượng Lân. Đôi mắt sâu thẳm của hắn cũng đang nhìn ta đắm đuối. Những đám mây mang hình thù kỳ dị, diêm dúa đặc trưng của Yêu giới lũ lượt lướt qua bên cạnh chúng ta, tựa như những đóa đào hoa khổng lồ rực rỡ đang thi nhau bung nở giữa không trung.
Mái tóc dài xõa tung của hắn bay phần phật trong gió, toát lên vẻ lãng tử và ngỗ ngược của một thiếu niên đang trong độ sung mãn. Hắn cứ thế nhìn ta thật lâu, hàng mi dài khẽ rung lên trong gió. Giữa những đám mây bềnh bồng tựa đóa hoa, hắn chầm chậm cúi người sát lại gần ta. Ánh nhìn của hắn chưa rời khỏi khuôn mặt ta một giây phút nào, lướt qua từng đường nét, rồi tĩnh lặng đậu lại trên đôi môi ta.