Ta nhếch môi, khẽ liếm khóe miệng mỉm cười, hướng mắt về phía Ăn Không No: "Nếu ngươi không mò đến chỗ Quảng Nguyệt thì chẳng phải mấy đòn roi ta nện xuống đều thành công cốc hay sao?"
Phượng Lân thoáng sững người, khẽ chau mày nhìn ta. Dưới mái tóc đen nhánh, trong đôi mắt có một tia trầm tư sâu xa xẹt qua.
Ăn Không No chớp chớp mắt, bộ dạng vô cùng uất ức: "Hóa ra người đánh ta tơi bời hoa lá là vì ấp ủ mưu đồ này... Thôi được rồi, ta đi là được chứ gì." Cái bản mặt của hắn tràn ngập sự miễn cưỡng và bất mãn.
Ta vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên má hắn: "Cẩn thận một chút. Trong đám bọn chúng, Quảng Nguyệt là kẻ thâm sâu khó lường, tâm cơ cẩn thận nhất. Bát Dực lại vốn giao hảo thân thiết với Hợp Hoan, tọa kỵ của hắn. Khi theo Quảng Nguyệt quay về Thần giới, ngươi tuyệt đối phải đề cao cảnh giác, tuyệt đối đừng để bại lộ tung tích." Ta rút tay về, nghiêm túc căn dặn hắn.
"Biết rồi mà..." Ăn Không No ỉu xìu, chẳng có vẻ gì là cam tâm tình nguyện: "Mới gặp nhau chưa được bao lâu đã lại phải xa cách, hừm..." Hắn trầm ngâm một lát rồi ngẩng mặt lên, giang hai tay về phía ta. Đôi mắt lúng liếng lẳng lơ của Bát Dực giờ đây đong đầy sự nũng nịu, làm mình làm mẩy: "Ôm một cái nào."
Ta toan đứng dậy, vừa vươn tay định ôm lấy hắn thì bất thình lình thì có một người tóc đen lướt qua. Phượng Lân phóng tới, vung tay chắn ngang tầm mắt ta, lạnh lùng gắt gỏng: "Ngươi có thể biến đi được rồi đấy! Đừng hòng giở trò sàm sỡ sư phụ ở đây!"
Nhìn bóng lưng sầm sì, tỏa ra khí lạnh bức người của Phượng Lân, ta từ từ nheo mắt, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười tủm tỉm.
Ăn Không No hằm hằm lườm Phượng Lân một hồi lâu. Ngay khoảnh khắc xoay người, hắn bỗng chốc huyễn hóa ra nguyên hình của Bát Dực. Chiếc đuôi khổng lồ chắc nịch vung lên, quét một đòn trời giáng nhắm thẳng vào Phượng Lân. Bằng một tốc độ chớp nhoáng, ta vòng tay ôm chầm lấy eo Phượng Lân từ phía sau rồi dẫn hắn vọt lên không trung. Cú quật đó mà trúng đích thì e là Phượng Lân đã đứt làm đôi rồi!
Phượng Lân vội vã nắm chặt lấy đôi bàn tay đang ôm riết lấy eo mình, ngoái đầu lại nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm: "Tạ ơn sư phụ."
Ta cúi nhìn Ăn Không No. Lúc này, nó đang dùng ánh mắt nóng rực, thèm thuồng hệt như dã thú nhìn con mồi ngon để ghim chặt vào Phượng Lân: "Nếu ngươi dám làm tổn thương trái tim của nương nương dẫu chỉ một mảy may, ta thề sẽ nhai xương nuốt thịt nhà ngươi!" Buông lời đe dọa nham hiểm xong thì "vút" một tiếng, nó dang rộng đôi cánh vĩ đại của Bát Dực, tung mình lao thẳng lên không trung.
"Vù!" Cuồng phong cuộn trào tạt cỏ cây hoa lá nằm rạp dưới mặt đất, thổi tung mái tóc của Tiểu Trúc và Thiên Thủy, rồi thoắt cái đã biến mất dạng khỏi tầm nhìn.
Thiên Thủy giơ tay che ngang trán, ngước mặt đăm đắm nhìn theo bóng lưng Ăn Không No khuất dần.
"Sư phụ, ta cứ ngỡ người yêu thương ta nhất..." Phượng Lân siết chặt tay ta, rũ mi mắt buồn bã thì thầm. Dưới suối tóc xõa tung, trên khuôn mặt tinh xảo của hắn vương vấn một tia mờ mịt và lạc lõng: "Thì ra, kẻ mà người yêu thương nhất lại là Ăn Không No. Nó đã đòi xơi tái ta đến hai lần rồi."
Ta lơ lửng giữa không trung, áp sát người vào tấm lưng trần ướt đẫm của hắn, khẽ cọ cọ trêu chọc: "Yên tâm đi. Ăn Không No có mười lá gan cũng chẳng dám ăn thịt ngươi đâu, nó tự biết chừng mực mà. Nó là do một tay ta nuôi lớn, ta còn không hiểu rõ cái nết của nó sao?" Thuở ta ôm nó về nhà, nó hãy còn nằm gọn lỏn trong một quả trứng đấy.