Lục Giới Yêu Hậu

Chương 115.2

Trước Sau

break

Hắn sững sờ, nơi đáy mắt tím biếc xẹt qua một sự u ám, rồi lại khẽ mỉm cười nhạt: "Nương nương quả nhiên lợi hại. Thế nhưng, nương nương à, lần này người giết Đế Gia ắt sẽ hoàn toàn chọc giận bọn họ." Đôi mắt của hắn lại một lần nữa bị bao trùm bởi sự lo lắng.

"Hừ..." Ta cười tà, một tay chống nạnh, kiêu ngạo đáp lời: "Bất luận ta hạ thủ tên nào trước thì đám còn lại cũng sẽ dùng trăm phương ngàn kế để truy sát ta cho bằng được. Cho nên, ta chỉ đơn giản là chọn kẻ mang nhiều nhược điểm nhất để khai đao, chính thức tuyên chiến với bọn họ!"

"Hóa ra đây là lời tuyên chiến của nương nương!" Hắn kích động nhìn ta không chớp mắt.

"Chính xác!" Ta phóng ánh nhìn âm trầm về phía trước, gằn từng chữ một: "Ta sẽ bắt nhốt hết bọn họ, từng tên, từng tên một, vào hồn châu để luyện thành thần khí cho bổn tọa!"

"Nương nương!" Hắn phấn khích gọi ta. Ta liếc mắt nhìn hắn, nhếch môi cười ngạo nghễ: "Tử Viên, sẽ không lâu nữa đâu, nương nương của ngươi sẽ quang minh chính đại trở về."

"Vâng!" Hắn gật đầu cái rụp, đắm đuối nhìn ta một chốc rồi từ từ rũ rèm mi, rơi vào sự tĩnh mịch.

Ta cẩn thận đánh giá hắn: "Sao thế?"

Hắn không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đặt Bạch Kỳ xuống. Ngay khoảnh khắc đứng thẳng dậy, hắn đột ngột vươn tay ôm chặt lấy cơ thể ta: "Nương nương, ta thực sự rất nhớ người..." Lời nỉ non thủ thỉ ấy càng khiến nỗi tương tư trở nên to lớn và lay động lòng người hơn bao giờ hết: "Ta quả thực rất ghen tị với Thiên Thủy và Phượng Lân. Bọn họ có thể kề vai sát cánh, phụng bồi người xông pha trận mạc. Nương nương, xin hãy cho phép ta gia nhập cùng người!"

"Tuyệt đối không được!" Ta dứt khoát đẩy hắn ra, xoay người lại: "Nếu ngươi cũng giáng phàm, vậy thì lấy ai ở trên đó làm tai mắt, tiết lộ tin tức cho ta đây?"

"Nương nương..." Hắn lại toan vòng tay ôm lấy ta từ phía sau. Ta tiến về phía trước một bước rồi xoay người lại khiến hai bàn tay của hắn khựng giữa không trung, đôi mắt tím càng lúc càng trầm xuống một màu sẫm đặc. Cõi lòng ta khẽ xao động, ta lặng lẽ nhìn hắn trong giây lát rồi chủ động bước lại gần hắn thêm một bước. Hắn cúi đầu, nhìn ta đắm đuối. Ta ngước nhìn hắn một lúc, rồi rướn người lên, đặt một nụ hôn lên... Đôi môi hắn.

Hắn khẽ chớp mắt. Bất ngờ thay, hắn lại nhắm nghiền hai mắt, chủ động cúi xuống đón nhận. Cái vẻ mặt chìm đắm mê say ấy đã tố cáo trọn vẹn tình cảm sâu nặng mà hắn dành cho ta, ta lập tức xoay ngoắt người đi. Nụ hôn của hắn sượt qua, rơi xuống suối tóc dài của ta. Cả cơ thể hắn cứng đờ tại chỗ, hơi thở ấm nóng cùng đôi môi mềm mại cứ thế lưu luyến vương lại trên đỉnh đầu ta.

Ta sải bước thoát khỏi không gian trước mặt hắn, rời xa hơi thở và bờ môi ấy. Quay đầu nhìn lại, trông thấy một sự trầm mặc lướt qua trên mặt hắn. Hắn ngoảnh đi, đôi mày chau chặt: "Xin lỗi, là do ta đường đột thất lễ."

"Hừ." Ta mỉm cười nhạt, khẽ lắc đầu.

Thấy thế, hắn lập tức luống cuống, hoảng loạn. Ta vừa quay mặt lại thì đã thấy hắn vội vã quỳ một gối xuống bái phục: "Nương nương, xin người đừng chán ghét ta!"

"Ha ha ha ha... Ha ha ha ha..." Ta ngửa cổ lên trời cười lớn. Đây là lần đầu tiên ta chẳng hiểu nổi bản thân mình đang cười vì điều gì, chỉ biết rằng sâu thẳm trong tim lại trĩu nặng vô cùng: "Ha ha ha ha..." Ta cất bước, hoàn toàn thoát khỏi thế giới thần thức của Thiên Thủy. Vừa mở mắt ra, đôi con ngươi láy trong veo của Thiên Thủy đã lập tức phản chiếu vào tầm nhìn là, mà nơi đáy mắt vẫn còn vương lại một tia sáng tím mờ ảo.

Ta thong thả ngồi dậy, tĩnh lặng nhìn xuống Thiên Thủy. Đợi cho đến khi tia sáng tím trong mắt hắn hoàn toàn tan biến, ta mới trầm giọng cất lời: "Đều nhìn thấy cả rồi chứ?"

Hắn chớp chớp mắt, cố ý né tránh ánh nhìn sắc lẹm của ta, lảng sang một bên: "Sư phụ, người có thể tránh ra một chút được không?"

Ta dứt khoát đứng phắt dậy, rời khỏi người hắn. Hắn nhỏm lên, len lén trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Ta đưa mắt nhìn quanh bốn bề, hiện tại chỉ còn vỏn vẹn hai người là ta và Thiên Thủy trong cả gian phòng này: "Kỳ lạ thật, Lân Nhi và Tiểu Trúc đâu rồi?"

"Sáng sớm nay Ăn Không No đã gọi bọn họ ra ngoài rồi." Hắn điềm nhiên đáp lời, nét mặt bình thản, nhưng trước sau vẫn luôn duy trì một khoảng cách vô hình và xa cách với ta.

Ta gật gù, cất bước tiến về phía cửa: "Chúng ta đi tìm bọn họ."

"Tuân lệnh." Hắn cũng lồm cồm bò dậy, bám gót theo sau lưng ta.

Vừa bước đến ngưỡng cửa, ta đột ngột dừng lại rồi xoay người. Cú quay ngoắt bất ngờ của ta khiến Thiên Thủy bám sát phía sau nhất thời không kịp phản ứng. Hắn luống cuống không phanh kịp bước chân, bồng bột suýt chút nữa đã húc cả lồng ngực vào người ta, thậm chí mũi giày còn đạp hẳn lên chân ta. Hắn giật thót mình kinh hãi, vội vã lùi về sau một bước, nhấc chân ra, rồi khẽ ngoảnh mặt đi, thiết lập lại khoảng cách an toàn một lần nữa.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương