Lục Giới Yêu Hậu

Chương 115.1: Tử Viên, hôn một cái. 

Trước Sau

break

Ta đè gắt gao lên người Thiên Thủy. Suối tóc dài trượt xuống từ bên gáy, rủ lòa xòa lên khuôn mặt đang lộ rõ vẻ hoảng hốt của hắn. Ta chầm chậm cúi sát mặt xuống. Ánh mắt hắn khẽ chớp, ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi nhíu chặt đôi mày. Hắn thả lỏng cơ thể, mặc cho ta kề sát, tựa như thấu hiểu rằng ta làm vậy ắt có mục đích riêng. Hắn không mảy may phản kháng, cũng chẳng tỏ ra quá đỗi căng thẳng, ngược lại còn dần dần trấn tĩnh.

Ta vùi mặt vào hõm cổ hắn, dùng sức hít ngửi thật sâu. Mái tóc dài của ta che khuất khuôn mặt hắn, vương vấn trượt cả vào giữa hai phiến môi hắn.

"Hít..." Tuyệt nhiên không có mùi vị của Thần tộc. Lẽ nào là vì giấu quá kỹ?

Ta lạnh lùng nghiêng đầu, vươn tay bóp chặt chiếc cằm, ép hắn quay mặt lại cho ngay ngắn. Kéo giãn khoảng cách một chút, ta từ trên cao bễ nghễ phóng ánh nhìn lạnh lẽo xuống. Hai hàng chân mày hắn hơi chau lại, điềm tĩnh nhìn ta: "Sư phụ, người muốn làm gì?"

"Xem thử bên trong thân thể ngươi rốt cuộc đang cất giấu thứ quái quỷ gì?" Dứt lời, ta dứt khoát cúi hẳn mặt xuống. Hình bóng ta phản chiếu trong đôi đồng tử đang trợn tròn của hắn ngày một phóng to. Nơi đáy mắt hắn xẹt qua sự kinh ngạc xen lẫn chút hoảng loạn. Hắn toan nhổm người dậy, nhưng lại bị ta nhanh chóng đè nghiến xuống: "Cấm cựa quậy!"

Hắn sững người, cơ thể cứng đờ, ánh mắt khẽ run rẩy. Hắn vội vã nhắm nghiền hai mắt, dốc sức duy trì sự tĩnh tại, nhưng lồng ngực kề sát trên người ta lại phập phồng lên xuống kịch liệt.

Ngay khoảnh khắc trán ta chạm vào trán hắn, thần thức cứ thế tự do xâm nhập mà không vấp phải mảy may trở ngại nào. Điều này là không thể. Nếu Thánh Dương thực sự ẩn náu bên trong cơ thể hắn, thần thức của ta ắt phải chịu sự bài xích mãnh liệt.

Đứng giữa thế giới ý thức của Thiên Thủy, bao trùm lấy không gian hư vô là những luồng lưu quang màu vàng nhạt, ấm áp và dịu dàng hệt như chính tính cách của hắn vậy. Từng bức tranh ký ức vun vút lướt qua giữa những luồng sáng chẳng khác nào dòng chảy thời gian vụt trôi qua chỉ trong một cái chớp mắt.

Cho dù có luân hồi chuyển thế, rũ bỏ quá khứ, thì tận sâu thẳm trong linh hồn vẫn sẽ lưu lại vết sẹo lạc ấn của từng kiếp nhân sinh. Ta đã lật giở từng kiếp sống của hắn, nhưng lại không hề tìm thấy bóng dáng của Thánh Dương.

Hắn... Không phải là Thánh Dương... 

Nhân loại vốn được nhào nặn dựa trên nguyên mẫu của thần. Bởi vậy, khi Ngự Nhân sáng tạo ra con người, hắn đã gieo rắc vào đó chính những mảnh tính cách của bọn họ. Kẻ được gieo phần thiện lương nhiều hơn sẽ mang dáng dấp của Thánh Dương, trở thành bậc thánh nhân giữa thế tục. Kẻ mang phần tà ác nhiều hơn sẽ hóa thành những tên ác nhân gieo rắc tai ương. Có như vậy, cán cân thiện ác mới được duy trì cân bằng.

Còn Thiên Thủy, chỉ đơn thuần là được ưu ái mang nhiều phần giống với Thánh Dương hơn mà thôi... 

"Nương nương!" Âm thanh non nớt của một đứa trẻ bỗng văng vẳng bên tai. Ta cúi xuống nhìn, cõi lòng thoáng cái tĩnh lặng hẳn. Đang bám víu ngay góc váy ta không ai khác chính là Bạch Kỳ của Tử Viên.

Quả thực ta đã bị Thánh Dương làm cho tâm trí rối bời, mất đi sự tỉnh táo. Nếu Thiên Thủy thực sự là Thánh Dương thì Tử Viên lấy bản lĩnh gì mà gài gắm Bạch Kỳ vào cơ thể hắn cho được?

"Nương nương!" Tiểu Bạch hớn hở nhào tới ôm rịt lấy chân ta, cái đầu trọc lốc dụi dụi liên hồi: "Nương nương tới thăm ta rồi, tới thăm ta rồi. Nương nương, bế bế!" Hắn dang hai cánh tay mập mạp, nũng nịu đòi ta ẵm.

Ta lạnh lùng liếc hắn một cái: "Cả đời này ta chỉ nguyện bế duy nhất một đứa trẻ, đó là Lân Nhi nhà ta. Ra chỗ khác mà chơi!" Ta khẽ hất chân đá văng hắn ra khiến hắn lộn lông lốc mấy vòng. Đột nhiên, một tà hoa phục màu tím nhạt lấp ló ẩn hiện giữa luồng ánh sáng màu vàng. Mái tóc tím bồng bềnh rủ xuống, Bạch Kỳ đã nằm gọn trong vòng tay của nam nhân ấy. Hắn từ từ đứng thẳng người, mỉm cười nhìn ta: "Nương nương."

Là Tử Viên.

"Tinh quân!" Tiểu Bạch ôm cổ Tử Viên nhõng nhẽo làm mình làm mẩy: "Nương nương bắt nạt ta! Oa..." Giống hệt như Hắc Kỳ dạo nọ, lại có thêm một đứa mít ướt nữa rồi.

"Ngoan nào, đừng khóc. Nương nương không phải là người xấu đâu." Tử Viên lại dỗ dành bằng câu nói quen thuộc ấy, dáng vẻ cưng chiều những quân cờ của mình hệt như một phụ thân hiền từ.

Ta nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi không nên xuất hiện ở đây."

"Không sao đâu." Hắn cất bước đến trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm: "Quảng Nguyệt đại nhân và Ngự Nhân đại nhân đều đã rời khỏi Thần giới. Hiện tại trên Thần giới đang đại loạn. Có tin đồn rằng nương nương đã hạ sát Đế Gia, chuyện đó là thật sao?" Hắn mang ánh mắt rầu rĩ đầy âu lo xen lẫn chút căng thẳng nhìn ta.

Ta cười lạnh lùng: "Không sai."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương