Lục Giới Yêu Hậu

Chương 105.3

Trước Sau

break

Tiếng đàn trôi chảy mượt mà tựa dòng suối róc rách, hòa quyện cùng âm sắc sạch sẽ, tự nhiên của tiếng kèn lá. Sự kết hợp hoàn hảo này tựa như tiếng lòng đồng điệu giữa con người và thiên nhiên, khiến người ta say đắm chẳng nỡ cắt ngang. Mặt hồ phẳng lặng cũng khẽ rung rinh, dập dềnh từng gợn sóng lăn tăn theo nhịp điệu.

Phượng Lân đứng thẳng tắp bên bờ hồ, ánh sáng bàng bạc của mặt nước phản chiếu lên bóng dáng của hắn, tạo nên những vệt sáng tối loang lổ. Hắn thổi vô cùng say mê, đôi mắt khép hờ, hoàn toàn hòa mình vào tiếng đàn sầu bi kia. Bạch y phấp phới, phiến lá xanh biếc, soi bóng xuống mặt nước lung linh sóng sánh, tựa như một bức tranh thủy mặc hữu tình. Và trong bức tranh thủy mặc ấy, sắc màu duy nhất điểm xuyết chính là sắc xanh tươi mát của phiến lá non nớt kia.

Tiếng đàn chầm chậm buông lơi rồi ngừng hẳn, trả lại sự tĩnh mịch cho thế giới xung quanh. Phượng Lân hướng ánh mắt về phía nguồn phát ra tiếng đàn nơi sâu thẳm làn sương, trên nét mặt vẫn vương vấn sự đắm chìm trong bản hòa tấu tuyệt diệu vừa rồi.

Đột nhiên, làn sương yêu khí từ trong rừng rậm bắt đầu chậm rãi trườn lên mặt hồ, từ từ tiến sát về phía chúng ta.

"Kẻ đó tới rồi!" Tiểu Trúc lập tức căng thẳng đứng bật dậy.

Ta thong dong cất bước tiến về phía bờ hồ. Tiểu Trúc vội vã bám sát theo sau: "Chủ nhân cẩn thận! Ăn Không No đại nhân đâu rồi?" Hắn hoảng hốt dáo dác nhìn quanh tìm kiếm.

Ta nhếch môi cười tà: "Mặc xác nó đi, kẻ tới chưa chắc đã mang ác ý."

Lấy khúc nhạc làm cầu nối tri âm, ta tin tưởng nhân phẩm của chủ nhân tiếng đàn kia.

Làn sương ngày một áp sát, Phượng Lân cũng bất giác tiến vào trạng thái phòng bị cao độ.

Thiên Thủy lập tức đứng dậy, vọt lên chắn ngay trước mặt Phượng Lân, vươn tay che chở hắn ở phía sau lưng rồi dùng ánh mắt thâm trầm, sắc bén ghim chặt vào luồng sương đang từ từ áp sát.

Ta kéo lê suối tóc dài thướt tha của mình, kiêu ngạo đứng sừng sững bên bờ hồ. Phượng Lân thấy vậy bèn chạy đến sát bên cạnh ta, Thiên Thủy cũng đành phải bám gót theo sau.

"Sư phụ cẩn thận." Phượng Lân dang tay định ôm lấy ta, nhưng ta lại gạt tay hắn ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi luồng sương yêu khí: "Lùi ra sau đứng đi!"

Phượng Lân hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn lùi lại cùng Thiên Thủy, đứng ngay sau lưng ta.

Lúc này, làn sương trắng xóa đã bao trùm toàn bộ mặt hồ, tựa như một bức tường thành khổng lồ chắn ngang sừng sững trước mặt ta. Thấp thoáng bên trong màn sương mờ ảo ấy là hai con mắt to lớn màu vàng kim rực rỡ dần dần hiện rõ.

"Đã trót đem lòng say đắm khúc nhạc của Lân Nhi nhà ta thì cớ sao phải che che giấu giấu? Tản ra!" Ta vung mạnh tà áo, lập tức xé toạc bức tường sương khổng lồ trước mặt. Hai ngọn đèn lồng vàng kim khổng lồ nhanh chóng hiện nguyên hình, kéo theo đó là một cỗ xe liễn đồ sộ, nguy nga chầm chậm tiến ra từ trong làn sương đang tan biến!

Cỗ xe liễn sơn son thếp vàng lơ lửng trên mặt hồ, tráng lệ lộng lẫy hệt như một cung điện thu nhỏ!

"Oa..." Tiểu Trúc đứng bên cạnh không kìm được tiếng trầm trồ kinh ngạc, đờ đẫn ngước mắt nhìn lên.

Cánh cửa xe liễn chạm trổ hoa văn tinh xảo từ từ mở ra. Đầu tiên là một luồng hương long diên thoang thoảng bay tới, sau đó, hai tỳ nữ uyển chuyển bước ra, cung kính đứng nép hai bên cửa: "Chủ nhân nhà ta có lời mời vị công tử thổi kèn lá."

Vị chủ nhân trong xe chỉ đích danh mời một mình Phượng Lân. Đánh giá qua độ xa hoa của cỗ xe liễn lớn tựa như hành cung này, cộng thêm lớp y phục tinh xảo, đắt tiền trên người tỳ nữ, kẻ tới đích thị là bậc quyền quý trâm anh chốn Yêu giới.

Từng bậc thang từ gầm xe chầm chậm buông xuống, nối dài đến tận gót chân ta. Ta vừa nhấc chân định bước lên thì hai tỳ nữ đã lập tức cất tiếng nhắc nhở: "Xin mạn phép hỏi người có phải là vị công tử thổi kèn lá không ạ? Chủ nhân nhà ta chỉ thiết đãi vị công tử thổi kèn lá lên xe mà thôi."

Ta liếc xéo hai nàng ta, lạnh lùng đáp trả: "Ta là chủ nhân của kẻ thổi kèn lá. Các ngươi muốn mời hắn sao? Hừ, trước tiên phải hỏi xem bổn nương nương đây có gật đầu ưng thuận hay không đã!"

Phượng Lân là người của ta, hắn là người mà các ngươi muốn gặp là gặp được ư?


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc