Thế nhưng, cái thành tài của hắn cũng chỉ là thổi ra được tiếng kêu! Hơn nữa, thứ âm thanh ấy lại còn chói tai khủng khiếp, nghe hệt như tiếng thét thất thanh của một sinh vật nào đó đang bị chọc tiết, hậu quả là bị ta thẳng tay đuổi cổ ra ngoài không thương tiếc.
Đến tận bây giờ, ta vẫn khắc sâu cái khuôn mặt nhỏ bé xụi lơ đầy thất vọng cùng đôi mắt ầng ậc nước tủi thân chực trào của hắn khi ấy.
Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, hắn đã thực sự luyện thành thục. Kể từ đó, hắn thường xuyên lẳng lặng ngồi trước phong ấn của ta, thổi những khúc nhạc du dương, chỉ mong đổi lấy nụ cười và xua tan đi sự buồn tẻ của ta.
Tài nghệ thổi kèn lá của Phượng Lân vốn là do Thiên Thủy truyền dạy. Giờ đây, hắn lại đang dùng chính phương thức độc đáo này để an ủi ngược lại Thiên Thủy.
Tiểu Trúc bất chợt giật mình bừng tỉnh, dồn ánh mắt hoảng hốt về phía Phượng Lân, thất thanh gào lớn: "Đừng thổi nữa!"
Bị tiếng thét của Tiểu Trúc cắt ngang, Phượng Lân và Thiên Thủy đồng loạt quay người lại. Tiểu Trúc dùng ánh mắt căng thẳng tột độ, không ngừng cảnh giác quét quanh bốn bề: "Nơi này là Ác Yêu Cốc, hang ổ đồn trú của vô số ác yêu bị truy nã và những kẻ phạm tội tày đình khắp Yêu giới! Ngài cứ thổi ầm ĩ thế này thì sẽ dụ bọn chúng kéo tới đây mất!"
Phượng Lân lập tức đứng phắt dậy, thủ thế đề phòng nhìn quanh. Đúng vào khoảnh khắc ấy, cả không gian bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, tựa như mọi thứ xung quanh vừa cảm nhận được sự hiện diện của một đại yêu ma đáng gờm đang ép sát, đến mức nhịp thở phải nín bặt vì sợ hãi.
Bất thình lình, từ sâu thẳm trong lớp sương mù yêu khí đặc quánh chốn rừng sâu vọng lại một tiếng đàn bồng bềnh và thanh thoát. Tiếng đàn ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch càng trở nên hư ảo, xa xăm, nhưng đồng điệu đến lạ kỳ khi cũng mang theo niềm sầu bi, than oán về thế thái nhân tình, tựa như đang hòa nhịp xướng ca cùng khúc nhạc lá của Phượng Lân.
Sự căng thẳng trên khuôn mặt Tiểu Trúc càng thêm phần tột độ: "Bọn chúng đánh hơi thấy chúng ta rồi!"
Phượng Lân lắng nghe tiếng đàn, trong đôi mắt ánh lên một sự ngỡ ngàng xen lẫn sự đồng điệu như thể vừa gặp được tri âm. Chẳng mảy may kiêng dè, hắn lại một lần nữa nâng phiến lá trên tay lên môi, đứng sừng sững bên bờ hồ, tiếp tục thổi vang khúc nhạc dang dở.
"Không được đâu!" Tiểu Trúc hoảng loạn gào lên can ngăn. Ta khẽ vung tay ra hiệu ngăn lại, hắn đành ngậm ngùi nuốt ngược lời định nói vào trong, ấm ức ngồi sụp xuống chỗ cũ. Khoảnh khắc ta ngước mắt lên, vừa vặn va phải ánh nhìn của Thiên Thủy. Hắn vội vã quay mặt đi, tiếp tục ngồi yên bên cạnh Phượng Lân, say sưa thưởng thức khúc nhạc mà hắn đang dốc lòng tấu lên vì mình.
Tiểu Trúc ngồi bó gối, bồn chồn không yên, ánh mắt vẫn nơm nớp lo sợ đảo quanh mọi ngóc ngách, hệt như đang thấp thỏm lo âu rằng bầy ác yêu sẽ thật sự bị dụ kéo tới.
Sự sợ hãi và lo âu của hắn bắt nguồn từ việc thần lực của ta đã cạn kiệt, cùng với tình trạng kiệt quệ thể lực của tất cả mọi người.
Thế nhưng, ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào xen vào làm đứt đoạn tiếng nhạc của Lân Nhi. Bởi vì chính bản thân ta cũng đang đắm chìm, muốn lắng nghe trọn vẹn.
Ta chống một tay nâng má, nhàn nhã thưởng thức bản hòa tấu tuyệt mỹ này.