Lục Giới Yêu Hậu

Chương 140: Ban cho ngươi một giấc mộng xuân.

Trước Sau

break

Ta nhìn chằm chằm vào chiếc bóng của chính mình bị gợn sóng xé vụn dưới mặt nước, trong cõi lòng dâng lên một sự bực dọc.

Tiếng ngáy "Khò... Khò..." mỗi lúc một lớn của Kỳ Hằng lại càng khiến sự bực dọc ấy thêm phần sục sôi.

Ta âm trầm quay ngoắt mặt lại. Vừa hay tâm trạng của bổn nương nương đang không được tốt, ngươi lại dám to gan buông lời gièm pha ta, đã thế còn dám động tay động chân với nam nhân của ta. Hừ, được lắm, nương nương ta đây sẽ khiến ngươi chuyển sang thích nam nhân luôn! Ban cho ngươi một giấc mộng xuân!

Ta xoay người, tiến về phía Kỳ Hằng từng bước, từng bước một, nhẹ nhàng nhảy phốc lên lồng ngực trần trụi đang phập phồng của hắn, từ trên cao nhìn xuống một cách lạnh lùng bễ nghễ.

Hắn khẽ chau mày, dường như cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng nên chập chờn tỉnh giấc khỏi cơn say ngủ. Hàng mi cong vút khẽ rung rinh, đôi mắt hoa đào dưới ánh trăng từ từ hé mở.

Đôi mắt ngái ngủ mơ màng tựa như hồ nước hoa đào lênh láng sóng gợn dưới ánh mặt trời, mờ mờ ảo ảo. Hắn mơ màng liếc nhìn ta một cái, rồi lại nhắm mắt cười lầm bầm: "Hóa ra là Miêu Miêu..."

Hừ, ta nhếch môi nở một nụ cười tà.

"Phù..." Ta cúi sát mặt, nhắm thẳng vào mũi hắn rồi thổi một hơi thật dài. Hắn khẽ nhíu mày, đầu óc quay cuồng rơi tõm vào cõi mộng. Ta nhẹ nhàng tung mình, hóa thành một luồng khói đen chui tọt vào giấc mộng của hắn.

Bên bờ tiên hồ sóng sánh ánh nước, hắn đang nằm bơ vơ một mình. Ánh trăng mờ ảo, ánh nước diễm lệ. Ta đưa mắt nhìn quanh, nhảy xuống cạnh hồ rồi ẩn mình vào hư không.

"Vù..." Ta thổi ra một luồng khí đen, chỉ trong chớp mắt đã huyễn hóa thành một con mèo đen ngay sát cạnh Kỳ Hằng. Con mèo đen nhảy phốc lên cơ thể đang phập phồng của hắn rồi tiến lại gần từng bước, từng bước. Nó đứng sừng sững trên ngực hắn, lặng lẽ nhìn một chốc rồi cúi mặt xuống, thò chiếc lưỡi hồng hào nhỏ nhắn ra chầm chậm liếm qua mặt hắn.

Yết hầu hắn di chuyển lên xuống một cách "ực, ực". Hắn chầm chậm tỉnh lại, cũng mơ màng hệt như ban nãy liếc nhìn con mèo đen một cái, rồi nhếch khóe môi cười lưu manh: "Miêu Miêu à, sao thế, muốn nhào vào vòng tay ta sao?"

"Meo!" Hắn thoáng sững sờ. Tiểu Hắc xoay người, chiếc đuôi mèo lơi lả lướt qua cằm hắn, rồi từng bước, từng bước bước khỏi người hắn. Kỳ Hằng có chút ngơ ngác ngồi nhổm dậy, nhìn mãi theo bóng dáng Tiểu Hắc đang yểu điệu tiến về phía bờ hồ.

Làn sương tiên bắt đầu chầm chậm dâng lên lững lờ trên mặt nước. Tiểu Hắc thong thả bước vào lớp sương mù chập chùng ấy, thân hình uốn lượn yêu kiều, bộ lông đen nhánh bóng mượt uyển chuyển mềm mại tựa như vòng eo mềm mại của một thiếu nữ đang trong tuổi xuân.

Rồi nó chậm rãi đứng thẳng dậy giữa làn sương tiên ấy, suối tóc dài đen nhánh trút xuống như thác, che khuất đi bóng dáng. Kỳ Hằng nhìn đến mức trợn mắt há mồm, ánh mắt rung động hệt như mặt hồ gợn sóng.

Tiểu Hắc từ từ vươn cánh tay lên, luồn ra sau gáy, biếng nhác vuốt ve chân tóc. Từng lọn tóc tơ lập tức rủ xuống tựa như bức rèm châu đen tuyền, trượt dọc theo cánh tay ngọc ngà trắng ngần, trong vắt của nó. Khi mái tóc được vén lên, thân thể ngọc ngà bóng mịn cùng vóc dáng thướt tha uyển chuyển thấp thoáng ẩn hiện dưới suối tóc mây.

Vòng eo thon thả nhỏ nhắn, bờ mông căng tròn vút cao, cùng đôi bàn chân trần ngọc ngà.

Nó từng bước, từng bước đầm mình xuống tiên hồ. Suối tóc mây đen nhánh lập tức xõa tung bồng bềnh trên mặt nước. Nó khẽ nghiêng đầu, để lộ một khuôn mặt tinh xảo, nhỏ nhắn đến mức không phân biệt được nam hay nữ, thậm chí còn thanh tú hơn cả Tiểu Trúc.

"Róc rách..." Nó khẽ vục một vốc nước trong vắt, chầm chậm xối lên cánh tay trần. Dòng nước tinh khiết lướt qua làn da căng mọng, mềm mỏng như sắp rách, khiến người ta chỉ nhìn thôi mà máu nóng cũng nhanh chóng sục sôi, dục hỏa đốt người.

Kỳ Hằng đờ đẫn đứng phắt dậy, trong đôi mắt hoa đào đã ngập tràn xuân thủy lúng liếng: "Ngươi... Rốt cuộc là nam hay nữ?"

Tiểu Hắc khẽ nghiêng mặt, mỉm cười vô cùng mê hoặc: "Ca ca, món bảo bối của huynh giấu ở đâu rồi? Có thể cho ta mượn dùng một chút được không?" Chất giọng phi giới tính, vừa mềm mại lại pha chút khàn khàn, khiến kẻ nghe lọt tai mà xương cốt nhũn ra hệt như vừa nuốt phải thứ kẹo hồ lô ngọt lịm, mất sạch mọi sức lực để từ chối bất cứ đòi hỏi nào của nó.

Kỳ Hằng ngẩn ngơ trong giây lát rồi gật đầu cái rụp: "Được."

Hắn cũng từng bước, từng bước lội xuống tiên hồ. Một chiếc lá sen xanh mướt chở theo khối Tạo Cao trôi dạt tới. Hắn cầm lấy khối Tạo Cao, ngây dại ngắm nhìn mái tóc đen huyền hoặc của Tiểu Hắc dưới ánh trăng, rồi bất giác vươn tay vuốt ve. Những sợi tóc tơ len lỏi qua kẽ tay hắn, mượt mà đến mức khiến người ta yêu thích không nỡ buông tay.

Một cánh tay ngọc ngà vươn ra trước mặt hắn. Hắn vô cùng tự nhiên thoa Tạo Cao lên đó. Tiểu Hắc lướt nhẹ dưới nước, vòng ra phía sau lưng Kỳ Hằng. Lồng ngực của Kỳ Hằng bắt đầu phập phồng kịch liệt, nhịp thở trở nên thô bạo, dồn dập, đôi mắt hoa đào rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Sương tiên chầm chậm giăng kín che khuất cơ thể của bọn họ. Ta nhếch miệng cười tà ác, văng vẳng bên tai là tiếng thở dốc ngày một nặng nề của Kỳ Hằng.

Được nương nương ta đây ban cho một đêm mộng xuân, cũng coi như phúc đức mấy đời nhà ngươi tu luyện mà thành rồi đấy.

Sáng tinh sương chầm chậm gõ cửa, tiên khí trong lành thoang thoảng hệt hương hoa, nhàn nhạt, thấm đẫm ruột gan.

Ta nằm trên lồng ngực Lân Nhi vươn vai duỗi chân, ngáp một cái rõ to. Ta đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Kỳ Hằng đang ôm rịt lấy Tiềm Long.

Tiềm Long có vẻ sắp tỉnh giấc, bị Kỳ Hằng ôm chặt quá đâm ra khó chịu bèn trở mình quay lưng lại. Bất thình lình, Tiềm Long bật phắt dậy, mặt mày xanh mét, quay ngoắt lại đạp Kỳ Hằng một cái trời giáng: "Đệ cút dậy ngay cho ta!"

Kỳ Hằng bị một cước đạp văng đành tỉnh ngủ. Tiếng gào thét của Tiềm Long cũng làm Phượng Lân giật mình tỉnh giấc. Khi Phượng Lân đang vừa dụi mắt vừa ngồi dậy, thì Kỳ Hằng đã vùng vằng đứng phắt lên, chỉa thẳng tay vào mặt Tiềm Long nổi trận lôi đình: "Huynh muốn chết hả! Ta đang mơ đẹp cơ mà!"

"Mơ đẹp?" Tiềm Long dở khóc dở cười khoanh tay trước ngực: "Ta thấy là mộng xuân thì có!"

Kỳ Hằng giật thót.

Phượng Lân cũng giật thót, chẳng kịp suy nghĩ đã đưa tay che cả khuôn mặt mèo của ta lại, ôm bọc lấy ta đứng dậy, quay lưng về phía bọn họ.

Xùy.

"Kỳ Hằng! Ta cảnh cáo đệ! Lần sau không phải là một đạp nữa đâu, mà là một đao đấy, hừ!" Tiềm Long ném lại một câu tàn nhẫn.

Phượng Lân cau mày thở dài, vơ lấy y phục rồi ôm lấy ta tung mình phi thân. "Vút vút vút", hắn nhảy tót lên nhánh cây mọc vắt ngang. Ở trước mặt các đệ tử Côn Luân, hắn không thể tùy tiện phi hành mà không ngự tiên kiếm được.

Ta ló mặt ra khỏi vòng tay của Phượng Lân để nhìn xuống. Bên dưới, Tiềm Long đang hậm hực giật lấy bộ y phục mà tối qua Thiên Thủy phơi trên cành cây mặc vào. Kỳ Hằng lúng túng lảng ra một góc, mặt mày xám xịt mặc đồ vào. Xong xuôi, hắn ngước mặt lên, vờ như đang nhìn Phượng Lân nhưng thực chất là liếc trộm ta. Ta nhếch môi cười tà ác. Toàn thân hắn lập tức căng cứng, trên mặt vẫn còn vương lại sắc đỏ ửng của dư âm giấc mộng đêm qua. Hắn chớp chớp mắt, luống cuống cúi gằm mặt xuống, hít một hơi thật sâu.

Ha ha ha ha, cho ngươi từ nay về sau không dám nhìn thẳng vào nam nhân nữa! Để xem ngươi còn dám táy máy tay chân với nam nhân của ta không.

Phượng Lân ôm ta nhảy vọt lên vách núi, vừa hay bắt gặp Thiên Thủy đang ngồi tựa gốc cây tối qua. Dường như Thiên Thủy nghe thấy tiếng động nên vừa mới tỉnh giấc, đang dụi mắt ló đầu nhìn xuống dưới đảo.

Phượng Lân sửng sốt: "Đại sư huynh? Sao huynh lại ngủ ở đây?"

Nét mặt của Thiên Thủy thoáng cứng đờ, ánh mắt chớp chớp lảng tránh, rồi tiếp tục nhìn xuống dưới giả lả đáp: "Tối qua ta dọn dẹp một chút, rồi vô tình ngủ thiếp đi ở đây luôn. À phải rồi, bên dưới xảy ra chuyện gì vậy?"

Hầy, kỹ năng diễn kịch của Thiên Thủy đúng là vẫn tồi tệ như vậy, nói dối mà để người ta liếc mắt một cái đã nhìn thấu lòng dạ ngay được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương