Lục Giới Yêu Hậu

Chương 101.1: Đại náo Yêu giới.

Trước Sau

break

Ăn Không No vớt Tiểu Trúc lên từ màn đêm thăm thẳm. Tiểu Trúc đã bị đánh cho hiện nguyên hình, lúc này chỉ biết nằm rạp trên lưng Ăn Không No, thoi thóp thở dốc.

"Nàng thực sự nhập ma rồi, quả nhiên nàng là tà thần! Chuyện phong ấn nàng năm xưa tuyệt đối không sai!" Đế Gia hằn học gào lên với ta.

Ta bật cười, buông ánh nhìn khinh miệt về phía hắn: "Nói ta điên à? Ha ha ha... Bổn nương nương lại rất muốn xem thử, nếu ngươi bị phong ấn ròng rã ba ngàn năm thì liệu ngươi có phát điên hay không!" Ta đưa tay gỡ viên hồn châu trên Chấn Thiên Chùy xuống. Hắn lập tức kinh hãi nhìn ta, trong đôi mắt màu lam ngọc trào dâng một sự khiếp sợ tột độ: "Nàng muốn làm gì? Nàng định làm cái quái gì..." Hắn gần như gào thét đến lạc giọng!

Ta nhếch miệng cười tà ác: "Chẳng phải ngươi rất tiếc thương thanh Diệt Ương của mình sao? Ta tiễn ngươi đi đoàn tụ với nó nhé!"

"Nàng điên rồi, nàng thực sự phát điên rồi!" Giọng nói của hắn bắt đầu run rẩy.

Ta lạnh lùng nở nụ cười ma mị: "Từ nay về sau, ngươi cứ ngoan ngoãn làm thần khí cho ta đi! Đế! Gia!"

Hồn châu được ném vút lên không trung. Vô số oán hồn ở bên trong lập tức lao ra ào ạt, cuồn cuộn tựa như một cơn lốc xoáy khổng lồ, hung hăng giáng thẳng xuống cơ thể Đế Gia. Hằng hà sa số những cánh tay vươn ra, gắt gao túm lấy hắn giữa những tiếng kêu gào thê lương và chói tai!

"Không! Không..." Đế Gia rống lên đầy tuyệt vọng và sợ hãi, rồi bị bầy oán hồn hung bạo kéo tuột vào trong hồn châu và hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt ta.

Đế Gia, ta phải cho ngươi nếm thử xem, cái thứ thời gian mà Thần tộc các ngươi xưa nay vốn chẳng coi ra gì ấy, thực chất lại dày vò và khó chịu đến nhường nào!

Sức lực cạn kiệt, ta ngã khuỵu xuống mặt đất. Thế nhưng trong khoảnh khắc ấy, toàn thân lại dâng lên một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Ngay cả trái tim cũng nhẹ nhàng hơn một chút, như thể tảng đá ngàn cân đè nặng nơi lồng ngực bao lâu nay rốt cuộc cũng được dỡ bỏ.

"Sư phụ!" Phượng Lân nhào tới, vươn tay ôm trọn lấy cơ thể ta, gắt gao siết chặt ta vào lòng: "Sư phụ! Sư phụ!" Hắn hoảng loạn gọi tên ta không ngừng, bàn tay run rẩy vuốt ve gò má ta: "Người tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì! Người là thần mà, người đã hứa với ta là sẽ không sao cơ mà!"

Ta chạm nhẹ lên vết thương nơi cổ tay hắn. Máu tươi nhuộm đỏ cả lòng bàn tay ta. Chút hơi ấm vương trên da thịt ấy khiến lòng ta dấy lên một niềm cảm động sâu sắc. Rốt cuộc... Thế nào mới thực sự được gọi là yêu một người... 

Hắn nắm chặt lấy tay ta, đôi mắt ngấn lệ: "Ta không sao, sư phụ, ta không sao đâu. Tiểu Trúc, Ăn Không No!" Hắn vội vã quay sang nhìn bọn họ: "Các ngươi mau nghĩ cách đi! Nhanh lên..." Hắn cuống cuồng gào thét, cuống họng gần như nghẹn lại, trở nên khàn đặc.

Ta có thể cảm nhận rõ sự lo âu tột độ của hắn. Hắn đang tự dằn vặt, oán hận chính mình chỉ là một người phàm nhỏ bé và bất lực, chẳng thể giúp gì được cho ta.

Trên lưng Ăn Không No, Tiểu Trúc mệt mỏi ngóc cái đầu rắn lên, trong ánh mắt ngập tràn sự vô vọng. Ăn Không No chép chép miệng, rồi cũng trầm mặc ngậm chặt mõm lại. Ở đằng xa, Thiên Thủy lảo đảo chống tiên kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, lẳng lặng đứng đó.

"Trong các ngươi có ai còn chút oán khí nào không! Mau truyền cho sư phụ đi!" Phượng Lân đảo mắt nhìn một lượt tất cả mọi người, thế nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng và mỏi mệt tột cùng sau trận huyết chiến.

Ta đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn: "Phượng Lân..."

Hắn vội vã quay đầu lại, trên nét mặt vẫn đong đầy sự lo lắng. Nhìn dáng vẻ cuống quýt ấy, ta khẽ mỉm cười, rồi không kìm lòng được mà in một nụ hôn lên môi hắn. Đôi mắt hắn lập tức trợn trò, ngấn lệ chớp động rồi khẽ lăn dài từ khóe mi, rớt xuống giữa đôi môi đang chạm nhau của hai sư đồ, mang theo một hương vị mằn mặn, ấm nóng.

Nhịp thở của cả thế giới tựa như đã hoàn toàn đóng băng. Ăn Không No, Tiểu Trúc và cả Thiên Thủy đều đứng chết trân, ngây ngốc nhìn chúng ta.

Khoảnh khắc đôi môi ta vừa chạm vào hắn, thậm chí ta còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn nụ hôn ấy. Bàn tay đang áp lên má hắn bắt đầu thu nhỏ lại. Ta rời khỏi môi hắn, cúi xuống nhìn thân thể của chính mình. Ta đang teo nhỏ dần, bởi sức mạnh đã cạn kiệt đến mức mệt lả, ta lại trở về với hình hài của một đứa trẻ.

"Sư... Phụ..." Phượng Lân sững sờ nhìn ta.

Việc thu nhỏ cơ thể giúp ta khôi phục lại được đôi chút sinh lực. Ta giơ tay vỗ nhẹ lên má Phượng Lân, nghiêm túc nói: "Bế ta lên."

"A, vâng!" Cuối cùng Phượng Lân cũng bừng tỉnh. Hắn luống cuống bế bổng ta lên. Mái tóc dài của ta xõa tung, rủ xuống gần tới tà áo của hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc